Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1441

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:28:26
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh biết rồi, em cũng về phòng nghỉ ngơi đi.” Cố Phong chu đáo không hỏi tiếp nữa.

Chu Giai Bội giống như trút được gánh nặng, chạy chậm biến mất khỏi tầm mắt của anh.

Cốc cốc cốc.

“Ai thế?”

Cố Phong đi đến trước cửa phòng Diệp Ninh, tiếng dò hỏi của cô từ bên trong truyền ra.

Khóe miệng của Cố Phong hơi cong lên, cố ý không có trả lời, tiếp tục gõ cửa.

TBC

Cốc cốc cốc.

“Ai Vậy?”

Lần này giọng nói của Diệp Ninh rõ ràng cách cửa càng gần một ít.

Cố Phong chỉnh sửa lại quần áo, làm bản thân trông có vẻ không quá mỏi mệt, chờ đợi giây phút cửa phòng mở ra.

Răng rắc.

Cửa mở.

Diệp Ninh mang theo chút buồn ngủ, sau khi nhìn đến Cố Phong đầu tiên là sửng sốt một chút, ngay sau đó lộ ra nụ cười đầy kinh hỉ.

Mà Cố Phong lại đang muốn nhìn thấy nụ cười này nhất

“Sao anh lại đến đây?”

Bởi vì thật sự quá kinh hỉ, trong giọng nói của Diệp Ninh còn mang theo một chút run rẩy.

Không đợi nói hết câu, cô đã trực tiếp nhào vào trong lòng n.g.ự.c anh.

Cố Phong ôm chặt lấy cô, vào giờ phút này mọi mệt nhọc hình như đều biến mất hết sạch sẽ.

“Mau vào phòng đi.” Diệp Ninh lôi kéo anh vào phòng, nâng mặt anh lên nhéo nhéo, xác định xem có phải chính mình đang nằm mơ hay không?

“Không phải em nói nhớ anh sao, cho nên anh mới đến đây.” Cố Phong cưng chiều xoa mái tóc của cô.

Diệp Ninh cảm động, tuy rằng cô thật sự rất nhớ anh, nhưng anh cũng không cần thiết chạy tới đây trong đêm khuya như thế.

Lái xe từ quân khu đến bên này nhanh nhất cũng mất gần ba tiếng đồng hồ.

“Cho nên chúng ta vừa gọi điện thoại xong anh đã lập tức chạy tới đây sao?”

Cố Phong “Ừm” một tiếng.

“Mệt lắm đó.” Diệp Ninh đau lòng nói, ban ngày anh ở bộ đội huấn luyện, cơ thể sao chịu nổi chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1441.html.]

Toàn bộ khóe mắt đuôi lông mày của Cố Phong đều tràn ngập ý cười cưng chiều: “Không mệt.”

Diệp Ninh nắm tay anh ngồi xuống mép giường, cố ý nhìn thoáng qua đồng hồ.

Đã gần rạng sáng.

“Nơi này cũng không có quần áo để anh thay, hay là anh mặc tạm quần áo của em trước được không?”

Diệp Ninh nói xong, trong đầu tự động hiện ra hình ảnh anh ăn mặc quần áo của cô, có chút buồn cười.

“Không cần phiền phức như vậy. Trong doanh còn có nhiệm vụ huấn luyện đột kích, anh đại khái chỉ có thể ở lại đây hai tiếng đồng hồ là phải chạy trở về rồi.” Cố Phong trở tay ôm cô vào trong lòng ngực, gác cằm ở cô trên vai, nỉ non.

Diệp Ninh ngơ ngẩn: “Vậy sao anh còn chạy tới nữa?”

Chỉ vì hai tiếng thật sự không đáng.

Cố Phong không nói gì, chỉ yên lặng ôm cô.

Thật ra sao Diệp Ninh lại không biết tâm ý của anh chứ.

“Sau này anh đừng làm như vậy nữa, em sẽ đau lòng.”

Cố Phong không thèm để ý nói: “Thật sự không mệt, lúc có nhiệm vụ thì không ngủ không nghỉ một hai đêm cũng là chuyện bình thường mà.”

“Anh đi làm nhiệm vụ thì em không khống chế được, nhưng mà bình thường không được để bản thân quá vất vả như thế.” Diệp Ninh xụ mặt.

Cho dù cơ thể của anh có khỏe đến mức nào thì cũng không thể tiêu hao thể lực một cách không chút kiêng dè như thế

Huống hồ hai năm qua anh cũng đã bị thương rất nhiều lần, luôn cần có thời gian để chậm rãi khôi phục.

Cô trực tiếp mệnh lệnh nói: “Hiện tại anh lập tức đi ngủ ngay, hai tiếng sau em gọi anh dậy.”

Cố Phong cười nói: “Anh chỉ muốn ở cùng với em.”

Diệp Ninh thấy anh làm nũng cũng mặc kệ: “Không được, nhất định phải nghe lời em.”

Cố Phong thật sự yêu dáng vẻ ngang ngược này của cô c.h.ế.t đi được: “Được rồi, vậy em ngủ chung với anh.”

Diệp Ninh không từ chối nữa.

Cố Phong cởi áo ngoài và quần ra, cuốn cô vào trong lòng ngực, hưởng thụ thời gian yên tĩnh.

“Lúc nãy khi anh lại đây có gặp được con bé Giai Bội.”

“Lúc nãy hả?” Diệp Ninh khó hiểu, trễ thế này rồi, cô ấy đi dạo ở bên ngoài làm cái gì?

“Ừ, anh thấy sắc mặt của em ấy lạ lắm, ngày mai em nhớ đi quan tâm em ấy một chút.” Không biết có phải vì có cô ở bên cạnh hay không, Cố Phong thật sự cảm thấy vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ.

“Được rồi.” Diệp Ninh đồng ý, sau đó tiếp tục nói: “Em cũng có chuyện muốn nói với anh.

Cố Phong nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

Loading...