Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1439
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:28:22
Lượt xem: 12
“Vương Kim, anh còn chưa trả lời em!”
Chu Giai Bội nhìn chằm chằm vào mặt anh ấy.
“Khụ khụ.” Vương Kim xấu hổ ho khan, đồng thời cũng ngửi được mùi rượu toát ra trên người cô ấy: “Cô uống rượu hả?”
Chẳng trách đêm hôm cô ấy lại đến gõ cửa của anh ấy.
Chu Giai Bội hoàn toàn ngó lơ những gì anh ấy nói: “Trả lời em! Nếu anh biết người bên ngoài là em thì anh có còn né tránh nữa hay không?”
Tuy rằng Diệp Ninh đã bảo cô ấy nên cho Vương Kim một ít thời gian, nhưng mà cô ấy thật sự chờ không nổi nữa, tối nay nhất định phải biết được kết quả mới được.
Vương Kim nhức đầu: “Cô có thể đừng nói khùng nói điên nữa không?”
“Không được! Vương Kim, anh là người nhu nhược hả? Đến cả việc mình thích hay không mà cũng không dám nói ra sao?” Chu Giai Bội ba phần say, bảy phần tỉnh táo, nhìn thấy người đàn ông này vẫn luôn né tránh vấn đề, thật sự quá tức giận.
Vương Kim bị những lời này của cô ấy kích thích, dứt khoát không thèm né tránh vấn đề này nữa.
“Tôi không thích cô.”
Chu Giai Bội còn đang định nổi giận, nghe xong câu trả lời của anh ấy thì đột nhiên ngơ ngẩn.
Thật ra cô ấy đã sớm đoán được, cho nên mới sốt ruột như thế.
Vương Kim bị cô ấy nhìn chằm chằm đến mức nổi da gà: “Cô đứng lên nói chuyện đi.”
“Vì sao anh không thích em chứ?” Chu Giai Bội siết chặt nắm tay, cô ấy muốn có một lý do để thuyết phục bản thân bỏ cuộc.
Vương Kim nhíu mặt: “Cô không cần thiết phải hỏi chuyện này mà?”
TBC
Nghe xong chẳng phải sẽ càng đau lòng hơn sao?
“Anh nói mau!” Trong giọng nói đè nén của Chu Giai Bội xen lẫn thêm một chút bão tố.
Vương Kim không ngờ cô ấy lại cố chấp như thế: “Cô quá xinh đẹp, tôi không thích loại hình này.”
Chu Giai Bội đầu tiên là thoáng sửng sốt, sau đó muốn g.i.ế.c c.h.ế.t anh ấy luôn cho rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1439.html.]
Có người bình thường nào sẽ vì người kia quá xinh đẹp mà không thích không hả?
“Cô đừng nhìn tôi như thế, tôi nghiêm túc đó. Tôi muốn tìm một cô vợ có thể thành thật kiên định sinh sống với tôi, con gái quá đẹp sẽ làm tôi không có cảm giác an toàn.” Vương Kim vô cùng nghiêm túc nói.
Hình như Chu Giai Bội đã hiểu ý của anh ấy: “Ý của anh là tôi là loại phụ nữ lả lơi ong bướm hả?”
Mặt mày Vương Kim nhăn nhó nói: “Tôi không có ý đó. Tôi chỉ là không có tự tin vào bản thân mà thôi, tôi trông như thế này tôi tự hiểu. Chẳng hạn như hôm nay cô gặp được cái tên Quý Tang kia, chẳng phải cô cũng đi theo người ta ngắm đến mê mệt sao.”
Con người là như thế, đều thích vẻ ngoài xinh đẹp.
Mà cố tình anh ấy lại không có vẻ ngoài có thể ghi thêm điểm cộng cho người khác.
Chu Giai Bội vẫn cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy không chớp mắt, nhưng mà cảm xúc lần này của cô ấy hình như đã ổn định hơn một ít rồi, không đợi Vương Kim thúc giục đã chậm rãi từ dưới đất đứng lên.
“Còn có nguyên nhân gì khác hay không?”
“Khác?” Vương Kim vò đầu, cẩn thận suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
Tuy rằng lúc trước anh ấy cảm thấy Chu Giai Bội rất phiền, còn hở ra một ít là khóc nhè, nhưng đó cũng không tính là vấn đề gì lớn.
Hơn nữa Diệp Ninh và Cố Phong đều khen cô ấy là một người rất tốt, cho nên về phương diện phẩm chất đạo đức cũng không có vấn đề.
Chu Giai Bội hình như thở phào nhẹ nhõm nói: “Tôi biết rồi.”
Vương Kim còn tưởng rằng cô ấy đã bỏ cuộc, mặt mày cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều: “Cô có thể suy nghĩ thông suốt là được rồi. Tục ngữ có một câu rất hay, trên đời này nơi nào cũng có cỏ thơm, cô thật sự không cần phải thắt cổ c.h.ế.t trên gốc cây là tôi.”
Nếu đã nói rõ ràng rồi, như vậy chuyện này coi như xong, trước kia bọn họ ở chung với nhau như thế nào thì sau này vẫn sẽ như thế đấy.
Chu Giai Bội chờ anh ấy nói xong mới vô cùng trịnh trọng hỏi: “Nếu em cứ muốn treo cổ trên gốc cây là anh thì sao?”
Vương Kim hơi nín thở, không dám tin nhìn cô ấy.
“Cô uống say, tôi không cãi nhau với cô.”
Chu Giai Bội không giận mà còn mỉm cười, hơn nữa cười còn rất đáng sợ.
Cô ấy vừa cười vừa kéo gần khoảng cách giữa hai người.