Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1434
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:28:12
Lượt xem: 9
Đáy mắt Chu Giai Bội lộ ra chút bất an, càng giống như đang lầm bầm một mình hơn: “Anh ấy có cái gì mà mệt chứ.”
Cô ấy tỏ tình xong thì không thấy bóng dáng của Vương Kim đâu nữa, rõ ràng là đang muốn trốn tránh cô ấy.
Diệp Ninh biết cô ấy đang suy nghĩ cái gì, an ủi cô ấy: “Em đừng suy nghĩ quá nhiều, cũng cho anh ấy một chút thời gian đi.”
Chu Giai Bội chỉ có thể gật đầu, nhưng mà cũng không còn tâm trạng để ăn uống nữa.
“Tôi nói nè, có phải chúng ta cũng nên kính Chu Giai Bội một ly hay không? Hôm nay cô ấy đã mang đến cho chúng ta một bất ngờ quá lớn! Chúng ta cùng nhau chúc con đường tình cảm của cô ấy và Vương mập có thể thuận buồm xuôi gió, vui vui vẻ vẻ!”
Lý Mạn Mạn bưng ly rượu lên, hưng phấn đề nghị.
“Đúng vậy, uống một ly!” Mấy người khác cũng sôi nổi hưởng ứng.
Chu Giai Bội không con suy sút nữa, rót cho bản thân một ly bia đầy.
“Cảm ơn lời chúc phúc của mọi người, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!”
Nói xong, cô ấy bưng ly bia lên, uống một hơi cạn sạch.
Diệp Ninh nhìn thấy cách uống của cô ấy, hơi nhíu mày lại.
Cô nhóc này chẳng có tửu lượng gì cả, uống nhiều như thế, chỉ e là sẽ say nhanh thôi.
Chu Giai Bội phối hợp như thế làm bầu không khí trên bàn cơm trở nên càng thêm náo nhiệt, hình như cô ấy cũng nổi hứng, vừa nói vừa cười với người xung quanh, ăn uống thoả thích.
Diệp Ninh cũng không tiện ngăn cản hứng thú của cô ấy, chỉ có thể quan sát lời nói cử chỉ của cô ấy để xem xem cô ấy có dấu hiệu say rượu hay không.
“Diệp Ninh, chúng ta cũng đi uống một ly đi.”
Hà Khôn lên tiếng ngắt ngang lực chú ý của cô, lúc này ông ấy, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đều đang nhìn về phía cô.
“Mấy năm nay cô đã cống hiến rất nhiều cho đoàn văn công, tôi đại diện cho cả đoàn cảm ơn cô.”
Tuy rằng Hà Khôn đang cười, nhưng lại làm Diệp Ninh cảm nhận đc một chút nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1434.html.]
Thật ra không chỉ có ông ấy, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa cũng đều cảm thấy như thế.
Chỉnh đốn và cải cách giống như một con d.a.o nhọn treo trên đầu đoàn văn công, có khả năng sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào.
Thậm chí bọn họ còn không biết sau này còn có thể tổ chức một bữa tiệc náo nhiệt như thế này nữa hay không.
Diệp Ninh cầm ly, bốn người đều ngầm hiểu mà không nói ra.
Uống cạn rượu trong ly vào bụng, Hà Khôn lại tiếp tục uống rượu với Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa tiếp.
“Cho dù sau này chúng ta ai đi đường nấy hay là tiếp tục làm đồng nghiệp với nhau, đều hi vọng sau này mọi người khá giả rồi đừng quên nhau đó!”
Bầu không khí giữa bọn họ là nghiêm túc và đau thương, khác biệt hoàn toàn với những người khác.
Trong lòng Diệp Ninh vẫn cứ rầu rĩ không vui, tuy rằng cô chỉ mới gia nhập đoàn văn công được hơn hai năm, nhưng mà lại tràn ngập tình cảm với mọi thứ trong đoàn.
Lâm Thanh, Từ Minh Vũ có ân đã đào tạo cho cô.
Trương Quốc Trụ lại có ân tri ngộ với cô.
TBC
Còn có Lý Kiến Hoa, Lý Mạn Mạn và Trịnh Thư Vân đã rời đi, bọn họ vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn của cô.
Rất nhiều người đều uống quá nhiều, Hà Khôn kéo theo Từ Minh Vũ xưng huynh gọi đệ, nói đến những lúc tình cảm mắt còn đỏ hoe.
Có người vui vẻ ca hát, có người vui sướng quơ tay múa chân, làm Diệp Ninh có cảm giác có đôi khi không biết cái gì thì có lẽ cũng là một loại hạnh phúc.
Chu Giai Bội đẩy ghế ra, lảo đảo đứng lên.
Diệp Ninh vội vàng đứng lên theo hỏi: “Sao thế? Có phải em khó chịu ở đâu không?”
Cô nhóc này uống cũng chẳng thua kém ai, mặt đỏ bừng, ánh mắt cũng dần mất đi tiêu cự.
“Em muốn đi… vệ sinh…”
Cô ấy đã nói chuyện không trôi chảy nữa rồi, lưỡi líu hết vào nhau.
Diệp Ninh nhìn bàn ăn, cũng không tìm được cô gái nào còn tỉnh táo. Cô đành phải mở túi lấy khẩu trang ra mang lên, đi ra ngoài chung với Chu Giai Bội.