Vương Kim vung bàn tay mập mạp lên: “Mấy chuyện này không quan trọng. Tôi thường xuyên xuống sông bắt cá, bắt cá xong nhóm lửa nướng cá ngay tại chỗ, thật sự rất vui vẻ đó.”
“Có tốt đến thế thật không? Chờ lần này quay về, anh dẫn chúng tôi qua đó xem thử đi?”
Tất cả mọi người đều bị những lời miêu tả của anh ấy gợi lên lòng hiếu kỳ.
Vương Kim cười không khép miệng được: “Không thành vấn đề, các cô đi rồi bảo đảm sẽ không nỡ về nữa.”
“Vương mập, anh đang làm cái gì thế?” Chu Giai Bội hùng hổ đi đến bên cạnh anh ấy, nhìn anh ấy vui cười hớn hở như thế, nghiến răng nghiến lợi.
Vương Kim nhìn thấy cô ấy, lập tức không cười nữa.
“Tôi nói chuyện phiếm đó.”
Không lẽ cô ấy không nhận ra sao?
Chu Giai Bội đương nhiên biết anh ấy đang nói chuyện phiếm: “Ý của tôi là mọi người sắp sửa lên sân khấu biểu diễn rồi, sao anh lại ảnh hưởng đến cảm xúc của bọn họ chứ, nếu lát nữa có sơ suất gì, anh có chịu trách nhiệm nổi không?”
Vương Kim cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Mấy cô ấy có sơ suất, mắc gì bắt tôi chịu trách nhiệm? Hơn nữa hiện tại tôi đang giảm bớt cảm xúc căng thẳng trước khi lên sân khấu cho mấy cô ấy, đây cũng là có công mà đúng không?”
“Người ta còn cần anh giảm bớt căng thẳng sao? Anh bớt đứng đây tự mình đa tình đi!” Chu Giai Bội thật sự rất tức giận, hơn nữa hoàn toàn không thể khống chế được chính mình.
Người bên cạnh nhìn thấy cô ấy như thế, cũng cảm thấy cô ấy có chút chuyện bé xé ra to.
Bọn họ đang định khuyên, nhưng mà trong mắt Chu Giai Bội chỉ có một mình sự tồn tại của Vương Kim.
Đây đã là lần thứ hai cô ấy nói Vương Kim tự mình đa tình, Vương Kim vốn dĩ cũng không có ý định cãi nhau với cô ấy, nhưng mà cô ấy thật sự quá đáng ghét.
“Cô bị điên rồi đúng không? Rảnh quá không có việc gì làm à, sao cứ nhìn chằm chằm vào tôi mãi thế?”
Sắc mặt anh ấy âm u chất vấn.
“Ai thèm nhìn chằm chằm anh mãi chứ?” Giọng của Chu Giai Bội phát run.
“Cô!” Vương Kim vô cùng khẳng định chuyện này: “Nếu như cô ngứa mắt tôi thì cũng chịu thôi, tôi thích làm gì thì làm cái đó, không đến lượt một người ngoài như cô nói ra nói vào.”
Anh ấy cũng biết giận mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1430.html.]
Chu Giai Bội siết chặt nắm tay, ước gì có thể nhào lên tát cho anh một cái.
Hai người cãi nhau chí chóe, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa sốt ruột đi đến.
“Hai người đang làm cái gì đó?”
Bên ngoài đã bắt đầu biểu diễn rồi, bọn họ lại ở chỗ này gây sự là sao?
“Đội trưởng Từ, đội trưởng Lý, chúng tôi đang ở chỗ này nói chuyện phiếm với Vương Kim, sau đó Chu Giai Bội đã chạy đến nổi giận.” Một người ở bên cạnh giải thích.
Thật ra không chỉ có một mình Vương Kim cảm thấy Chu Giai Bội khó hiểu mà những người khác cũng cảm thấy như thế.
Bởi vì ở trong ấn tượng của bọn họ, Chu Giai Bội luôn luôn rộng rãi và thích cười. Cho dù có người ăn h.i.ế.p cô ấy, kiếm chuyện với cô ấy, cô ấy cũng rất hiếm khi nổi giận với bất cứ ai.
Cho nên Chu Giai Bội của hiện tại cực kỳ khác thường.
Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đều không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía Chu Giai Bội.
Chu Giai Bội mím chặt khóe môi, trong lòng cảm thấy vô cùng tủi thân.
Cô ấy không nói lời nào, Vương Kim ngược lại không vui mở miệng.
TBC
“Đội trưởng Từ, đội trưởng Lý, thành viên trong đoàn văn công các anh đều là người không có tố chất như thế này sao? Tôi ngồi ở đây nói chuyện phiếm cũng không vi phạm pháp luật, cô ta lại đến đây kiếm chuyện với tôi, chuyện này có phải rất khác thường không?”
Anh ấy cảm thấy nhất định phải giải quyết Chu Giai Bội từ tận gốc rễ mới được, nhưng mà Chu Giai Bội rất thân thiết với Diệp Ninh, cho nên anh ấy không thể làm quá mức, nhưng mà “mượn đao g.i.ế.c người” vẫn không thành vấn đề.
Từ Minh Vũ nhíu chặt mày, buộc phải quay sang hỏi Chu Giai Bội: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Giọng điệu của anh ta cũng không nặng, hiển nhiên vẫn có chút thiên vị cô gái nhỏ này.
“Tôi, tôi không có...” Chu Giai Bội không biết phải trả lời như thế nào, đầu cúi gằm xuống: “Là anh ấy...”
Là anh ấy trêu chọc cô gái khác trước.
Vương Kim thấy cô ấy như thế, cho rằng cô ấy đang chột dạ: “Tôi biết cô khinh thường tôi, cho nên mới cố ý kiếm chuyện với tôi, có đúng thế không?”
Trái tim Chu Giai Bội run lên, không ngờ anh ấy sẽ hiểu lầm lớn như thế: “Không phải!”
Cô ấy kích động ngẩng đầu nhìn anh ấy phủ nhận.