Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1427
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:27:38
Lượt xem: 6
Lý Kim Phượng ngã mạnh xuống đất, người bên cạnh đều hoảng sợ, chờ hoàn hồn lại lập tức luống cuống tay chân chạy đến đỡ cô ta lên.
Khi sờ đến phần gáy của cô ta, lập tức cảm giác không ổn cho lắm.
“Máu... Chảy m.á.u rồi?!!”
Lúc này, tay của một người phụ nữ dính đầy vết máu, mà đống m.á.u này là chảy từ trên đầu Lý Kim Phượng ra.
Tất cả mọi người xung quanh đều hoảng loạn xông đến, nhìn về phía chỗ Lý Kim Phượng ngã xuống, vừa lúc nơi đó có một cục đá cứng rắn.
Vương Hinh Tuyết nhìn thấy lòng bàn tay người phụ nữ kia toàn là máu, cũng cương cứng tại chỗ, lộ ra một chút hoảng loạn.
Lý Kim Phượng hình như đã đau đến mức không thể nhúc nhích, càng cố gân cổ lên la to: “Đau, đâu... báo công an, mau đi báo công an, Vương Hinh Tuyết muốn g.i.ế.c người.”
Mọi người nghe cô ta kêu gọi đồng loạt thay đổi sắc mặt, ánh mắt khi nhìn về phía Vương Hinh Tuyết giống như là đang nhìn yêu ma quỷ quái vậy.
Vương Hinh Tuyết theo bản năng lắc đầu, muốn phủ nhận, càng muốn giải thích: “Tôi, tôi không muốn g.i.ế.c chị...”
Lý Kim Phượng lại hô to “báo công an”, sau đó hai mắt trợn lên, ngất đi.
TBC
Tất cả mọi người đều luống cuống, hiện tại không chỉ có cách nào xác định tình hình vết thương của Lý Kim Phượng, thậm chí còn không biết cô ta sống c.h.ế.t như thế nào.
Có người nhanh chóng đến phòng cảnh vệ cầu cứu, có người thật sự chạy về nhà gọi điện thoại báo công an.
Vương Hinh Tuyết hoàn toàn ngơ ngác, cô ta chẳng qua chỉ là đẩy Lý Kim Phượng một chút mà thôi, tại sao lại thành g.i.ế.c người rồi?
“Tôi không có g.i.ế.c người, tôi không muốn ngồi tù! Tôi không muốn ngồi tù, tôi không có g.i.ế.c người...”
Cô ta liên tục nỉ non, ánh mắt dần dần mất đi tiêu cự.
Trần Hồng Diễm sợ đến phát run, thật sự không ngờ rằng sẽ phát sinh chuyện như thế.
Vương Hinh Tuyết muốn chạy trốn, nhưng mà cảnh vệ viên trong đại viện đã nhanh chóng chạy đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1427.html.]
Cô ta mới vừa có hành động đã lập tức bị khống chế ngay tại chỗ
“Mấy người buông tôi ra! Tôi không g.i.ế.c người, tôi không muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta, tôi không cố ý...”
Vương Hinh Tuyết khàn giọng tự biện minh cho mình, cảm xúc kích động giống như Lý Kim Phượng đã c.h.ế.t thật rồi.
Công an đến rất nhanh, nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, bọn họ đã tiếp nhận quyền khống chế Vương Hinh Tuyết từ trong tay cảnh vệ viên.
Vương Hinh Tuyết liều mạng muốn tránh thoát, mãi đến khi còng tay lạnh như băng trói cổ tay cô ta lại, đầu óc cô ta hoàn toàn trống rỗng.
Lý Kim Phượng bị thương hôn mê đã được đưa đến bệnh viện, Vương Hinh Tuyết bị áp giải lên xe cảnh sát.
Trần Hồng Diễm và mấy gia đình quân nhân khác cũng bị cùng nhau mang đến đồn công an để tìm hiểu tình hình.
Không ai ngờ được rằng sự việc sẽ kết thúc bằng phương thức này.
Mà về tai tiếng chuyện Vương Hinh Tuyết và Cố Phong lên giường cũng lập tức bị chuyện Lý Kim Phượng thay thế mất.
Tất cả mọi người đều đang sôi nổi bán tán không biết sau khi Vương Hinh Tuyết mắc bệnh tâm thần cố ý đả thương rồi thì có được thả ra một cách dễ dàng hay không?
Đồn công an.
“Thả tôi ra! Mấy người không được giam giữ tôi, tôi có bệnh! Mấy người mau thả tôi ra ngoài!”
Từ sau khi đến đồn công an, cảm xúc của Vương Hinh Tuyết vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, cứ luôn la hét ầm ĩ, càng miễn bàn đến chuyện thẩm vấn bình thường.
Nhưng mà lại có rất nhiều người chứng kiến đầu đuôi mọi chuyện, cho nên cũng không cần lấy khẩu cung của cô ta.
Mấy người thân của quân nhân được đưa đến đây ghi chép khẩu cung xong lập tức rời đi, chỉ có Trần Hồng Diễm là đang lo sợ bất an năn nỉ công an.
“Đồng chí công an, em chồng của tôi bị bệnh tâm thần, em ấy mới vừa xuất viện không được bao lâu, em ấy không khống chế được bản thân, xin các anh thương xót, tha cho em ấy một lần đi.”
Hiện tại Trần Hồng Diễm thật sự không muốn quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của Vương Hinh Tuyết, nhưng mà nếu như bỏ mặc cô ta thì sau khi về nhà chị ta không thể nào ăn nói với chồng được.