Co người Vương Cường co rút lại kịch liệt, trực giác làm anh ta tiếp tục phủ nhận: “Không thể nào là sự thật được, Cố Phong không phải người như thế...”
“Cố Phong không phải người như thế, chẳng lẽ em gái anh là người như thế sao? Tối hôm đó anh ta uống say, nhận nhầm em thành người khác, kéo em đến nhà nghỉ thuê phòng!” Ánh mắt đáng sợ của Vương Hinh Tuyết đối diện với gương mặt nghi ngờ của Vương Cường, hơn nữa cô ta còn cố ý thả chậm tốc độ nói chuyện, để anh ta nghe cho rõ ràng.
Vương Cường dần dần yên lặng lại, nếu như dưới tình huống say rượu, nếu Cố Phong thật sự nhận nhầm Vương Hinh Tuyết thành Diệp Ninh, nếu Vương Hinh Tuyết đã có dự mưu từ trước...
Hình như cũng không phải là hoàn toàn không có khả năng.
“Em thật sự... lên giường với anh ấy?”
Vương Hinh Tuyết vô cùng khẳng định gật đầu: “Em sẽ không lấy chuyện này ra để nói dối.”
Vương Cường nghe được lời này, mặt nóng rát như bị lửa đốt, Vương Hinh Tuyết lại hề không ngại ngùng chút nào.
Cô ta thấy Vương Cường liên tục thay đổi sắc mặt, cho anh ta thời gian để chấp nhận sự thật này.
TBC
Một lúc sau, Vương Cường thay đổi thái độ, dùng giọng điệu thương lượng nói: “Hinh Tuyết, anh cảm thấy cho dù như thế thì em và Cố Phong cũng không có khả năng cho lắm. Hiện tại Cố Phong và Diệp Ninh đã làm hòa, anh ấy sẽ không đồng ý cười em đâu.”
Anh ta vẫn không muốn vì chuyện này mà đắc tội Cố Phong.
Huống chi tình hình hiện tại của Vương Hinh Tuyết như thế, cho dù là gả cho người nào thì cũng là hại người ta.
Lần này Vương Hinh Tuyết cũng không giận, ngược lại còn có chút hưng phấn.
Nếu đến cả anh của cô ta cũng tin tưởng lời nói dối của cô ta, vậy những người khác đương nhiên cũng sẽ như thế.
“Anh, em đã như thế này rồi, không gả cho Cố Phong thì có thể gả cho ai đây? Anh cũng không thể trơ mắt nhìn cả đời của em bị phá hủy đúng không?”
Cô ta cũng thay đổi gương mặt khác, lộ ra vẻ mặt nhu nhược đáng thương, tủi thân cầu xin.
Trong đầu Vương Cường rối loạn thành một cuộn chỉ rối, nếu đây là thật, vậy thì yêu cầu Cố Phong chịu trách nhiệm cũng được mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1420.html.]
“Em để anh suy nghĩ thêm.”
“Anh, hạnh phúc nửa đời sau của em phải xem anh định làm thế nào đó.” Vương Hinh Tuyết nhắc nhở anh ta, dùng hạnh phúc của mình làm ngụy trang, làm anh ta không còn đường lui.
Đoàn văn công.
“Không có gì, chuyện trong bộ đội quan trọng hơn. Nhưng mà cho dù có bận thì cũng đừng quên ăn cơm đó.”
Diệp Ninh gọi điện thoại với Cố Phong, nghe Cố Phong nói anh không thể đến đón cô, cô cũng không suy nghĩ quá nhiều.
“Anh sẽ ăn uống đúng giờ, em cũng nhớ đó. Sau khi về nhà rồi phải nghỉ ngơi sớm, đừng đi ra ngoài chơi.” Cố Phong cũng quan tâm dặn dò cô.
“Được rồi, em biết rồi. Sáng mai trong đoàn sẽ đến tỉnh thành biểu diễn, chưa chắc có thể về kịp trong ngày, em báo cho anh biết trước. Anh đừng nhớ em quá nha.” Diệp Ninh nửa đùa nửa nghiêm túc trêu ghẹo.
Cố Phong vô cùng nghiêm túc nói: “Làm sao bây giờ, hiện tại anh đã bắt đầu nhớ em rồi.”
Diệp Ninh nghe anh nói thế cũng bị chọc cười, tại sao trước kia cô lại không phát hiện ra miệng lưỡi của anh trơn tru như thế nhỉ?
“Hay là tối nay anh đến nhà em đi?”
“Anh phải bận đến hơn nửa đêm, ngày mai em còn phải đi công tác, cứ ngủ sớm đi.”
Diệp Ninh đã sớm đoán được anh sẽ từ chối.
“Vậy anh ngoan ngoãn ở nhà chờ em về đi.”
“Được rồi.” Cố Phong đồng ý, hai người cúp điện thoại.
Diệp Ninh nhìn thoáng qua đồng hồ, cũng chỉ hơn nửa tiếng nữa là đến giờ tan ca rồi.
Hiện tại cô khá rảnh rỗi không có chuyện gì để làm, dứt khoát gọi điện thoại cho Trương Quốc Trụ, hỏi thăm tiến độ chế tác hậu kỳ của điện ảnh.
Điện thoại đổ chương một lúc lâu, giọng nói nghe có vẻ rất bận rộn của Trương Quốc trụ mới vang lên.