Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1412

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:27:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn phòng đoàn trưởng.

Trịnh Hồng Xương lạnh nhạt không chút biểu cảm nhìn Vương Hinh Tuyết đang đứng thẳng trước mặt mình.

Vương Hinh Tuyết đột nhiên đến đây, hơn nữa còn chủ động nói là muốn gặp ông ấy, điều này làm ông ấy cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Ông ấy cũng chỉ là vì Cố Phong nên mới nghe qua tên của Vương Hinh Tuyết, lại chưa bao giờ gặp cô ta lần nào.

Cô ta còn gầy và tiều tụy hơn trong tưởng tượng của ông ấy rất nhiều, đầu óc thì trông còn khá tỉnh táo.

Ông ấy không nói câu nào cũng đã làm Vương Hinh Tuyết cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn khó có thể miêu tả được.

Cô ta bất an vặn tay vào nhau, cực lực khống chế cảm xúc sợ hãi muốn chạy trốn.

“Mời ngồi.” Trịnh Hồng Xương nhận ra cô ta đang bất an, lên tiếng mời cô ta ngồi xuống trước.

Vương Hinh Tuyết di chuyển bước chân cứng đờ, ngồi trên ghế.

Trịnh Hồng Xương cố gắng làm giọng nói của mình trở nên hiền hòa nhất có thể: “Cô đến đây tìm tôi là có việc gì sao?”

Ông ấy thật sự nghĩ không ra cô gái này cứ nằng nặc đòi gặp ông ấy làm cái gì chứ?

Vương Hinh Tuyết gật đầu thật mạnh đầu cúi gằm xuống gần như dán sát vào ngực.

“Tôi, tôi có chuyện...”

“Đừng sốt ruột, cô cứ việc từ từ nói chuyện.”

Trịnh Hồng Xương vô cùng có kiên nhẫn chờ đợi.

Vương Hinh Tuyết rũ mắt xuống, ánh mắt bất an đảo tới đảo lui, trên đường đến đây cô ta đã suy nghĩ vô số lần những gì mình sắp sửa nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1412.html.]

Nhưng mà hiện tại cô ta vẫn cứ ngập ngừng nói: “Tôi, tôi muốn xin đoàn trưởng Trịnh làm, làm chủ cho tôi...”

Cô ta vừa mới mở miệng, lòng bàn tay đã toát đầy mồ hôi lạnh.

Trịnh Hồng Xương có chút kinh ngạc, tiếp tục hỏi: “Làm chủ chuyện gì?”

Vương Hinh Tuyết mím chặt khóe môi, nghĩ đến tất cả mọi chuyện trong quá khứ, nghĩ đến hiện tại Diệp Ninh đang nở mày nở mặt mà sống, nỗi sợ hãi trong lòng dần dần bị cơn tức giận và ghen tị thay thế được.

Mục Văn Hạo nói rất đúng, đây là cơ hội cuối cùng, cũng là cơ hội duy nhất của cô ta.

TBC

Cô ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu kích động nói: “Làm chủ cho tôi và Cố Phong!”

Gương mặt Trịnh Hồng Xương lập tức căng chặt, mặc dù ông ấy không làm gì, nhưng khí thế cũng đã lập tức thay đổi.

Ánh mắt của ông ấy không còn hiền hòa nữa, thay vào đó là vẻ nghiêm túc và sắc bén.

“Cô nói cho rõ ràng.”

Vương Hinh Tuyết từ trên ghế đứng lên, giọng nói run rẩy: “Xin đoàn trưởng Trịnh làm chủ cho tôi kết hôn với Cố Phong!”

Đúng là Trịnh Hồng Xương từng nghe qua gút mắt giữa Cố Phong và Vương Hinh Tuyết, nhưng mà phần lớn đều là Vương Hinh Tuyết từng yêu thích Cố Phong, lúc đó Cố Phong đã kết hôn với Diệp Ninh rồi, sau này tai tiếng kia cũng chẳng làm nên chuyện gì.

Nhưng mà hiện tại Vương Hinh Tuyết lại đột nhiên chạy đến, bảo ông ấy làm chủ, chuyện này không phải quá kỳ lạ sao?

Hơn nữa ông ấy biết rất rõ người Cố Phong thích chính là Diệp Ninh, cho dù như thế nào thì cũng không thể có bất cứ liên hệ gì với cô gái này mới đúng.

“Đồng chí Vương Hinh Tuyết, cô có biết mình đang nói gì không? Đây là chuyện riêng của cô và Cố Phong, hai người có thể kết hôn hay không, đều là do hai người tự quyết định, cho dù tôi là lãnh đạo của Cố Phong thì cũng không thể nào nhúng tay vào chuyện hôn nhân của cậu ấy.”

Hiện tại ở trong mắt Trịnh Hồng Xương, Vương Hinh Tuyết rõ ràng là đang vô cớ gây rối, cho nên lại cố ý bổ sung thêm: “Hơn nữa người Cố Phong thích chính là Diệp Ninh, bọn họ đã chuẩn bị phục hôn rồi.”

Xem ra trạng thái tinh thần của cô gái này vẫn không quá bình thường, đúng là đáng tiếc thật.

Vương Hinh Tuyết siết chặt nắm tay, nói ra một câu làm Trịnh Hồng Xương vô cùng khiếp sợ: “Bọn họ không thể phục hôn, bởi vì tôi đã là người của Cố Phong rồi!”

Loading...