Cố Phong cũng bị lời cô nói làm cảm động, cúi đầu hôn lên cánh môi của cô.
Diệp Ninh nhắm mắt lại, cảm nhận được tình cảm nồng đậm giữa bọn họ.
“Anh yêu em.” Cố Phong dùng giọng nói khàn khàn biểu đạt tình yêu của mình đối với cô.
Gương mặt Diệp Ninh nở rộ ra một đóa hoa xán lạn: “Em cũng yêu anh.”
Lời thổ lộ nồng cháy này cho dù có nói ra bao nhiêu lần đều cũng sẽ làm cho cõi lòng của người ta xao động.
Trên tay Cố Phong đột nhiên xuất hiện một chiếc nhẫn sáng long lanh, anh buông Diệp Ninh ra, sau đó quỳ một gối xuống trước mặt cô, dùng giọng nói vô cùng thành kính hỏi: “Tiểu Ninh, em có đồng ý gả cho anh không?”
Diệp Ninh kích động đến mức mắt đỏ lên, hoàn toàn không ngờ rằng anh lại chuẩn bị bất ngờ lớn như thế cho cô.
Dưới ánh nhìn đầy hồi hộp của Cố Phong, cô cũng vô cùng kiên định nói ra ba chữ.
“Em đồng ý.”
Nắm lấy tay người cùng nhau bạc đầu.
Cho dù con đường trước mặt có gian nan, nhấp nhô đến mức nào thì bọn họ đều sẽ không chút do dự cùng nhau đi tiếp!
Hôm sau, đoàn văn công.
Sáng hôm nay Diệp Ninh đến muộn.
Nhưng mà tâm trạng của cô trở nên vui vẻ hẳn ra, ai cũng có thể nhận ra được, trên mặt vẫn luôn mang theo ý cười.
Đến cả Từ Minh Vũ đến tìm cô để xác nhận công việc đến tỉnh thành biểu diễn vào ngày mai cũng chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra sự khác thường của cô.”
“Diệp Ninh, sao hôm nay cô vui vẻ thế? Có chuyện vui gì à?”
“Làm gì có chuyện vui gì đâu chứ?” Diệp Ninh cười phủ nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1410.html.]
Từ Minh Vũ tiếp tục khẳng định nói: “Cô đừng có giấu tôi, chúng ta làm việc với nhau lâu như thế, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô vui vẻ đến thế này đó.”
“Thật sao?” Diệp Ninh theo bản năng sờ mặt mình.
Cô biểu hiện rõ ràng đến thế à?”
Từ Minh Vũ tinh mắt lập tức nhìn thấy chiếc nhẫn đeo trên tay cô, mắt lập tức trừng to.
“Cô đeo nhẫn?”
Nhẫn cũng không phải cứ thích đeo là đeo, lúc trước khi cô và Cố Phong còn làm vợ chồng cũng chưa từng đeo nhẫn, hiện tại lại đeo nhẫn vào tay, điều này có nghĩa là gì, không cần nói cũng biết.
Diệp Ninh nghe anh ta kêu la oai oái như thế cũng giật mình, cô cũng rất hiếm khi nhìn thấy anh ta mất khống chế cảm xúc đến thế này đó.
“Có vấn đề gì sao?”
“Cố Phong tặng cho cô hả?” Từ Minh Vũ vừa mới hỏi xong đã lập tức ý thức được câu hỏi của mình quá dư thừa, ngoại trừ Cố Phong ra thì cũng không có khả năng là người nào khác.
Diệp Ninh không chút do dự gật đầu ngay.
Từ Minh Vũ lộ ra vẻ mặt đã hiểu, cẩn thận ngẫm lại cũng cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.
Một lúc sau, anh ta cười hì hì dặn dò nói: “Xem ra hai người sắp có chuyện vui rồi, đến lúc đó đừng quên mời tôi đi uống rượu mừng đó!”
TBC
Tuy rằng lần này bọn họ chỉ là phục hôn, nhưng mà dựa theo thân phận hiện tại của Diệp Ninh, chắc chắn sẽ tổ chức tiệc cưới.
“Không thành vấn đề.” Diệp Ninh vẫn khá có lòng tin về chuyện phục hôn này.
Cô đã giải thích làm sáng tỏ tai tiếng với Mục Văn Hạo, giảm bớt những ảnh hưởng xấu, như vậy thì thẩm tra chính trị sau này sẽ có thể được thông qua một cách dễ dàng.
Từ Minh Vũ cũng thật lòng mừng thay cho cô và Cố Phong, con đường tình cảm của hai người bọn họ vẫn luôn không quá thuận lợi, nhưng mà may mà cuối cùng vẫn có thể tu thành chính quả, cuối cùng thì hai người yêu nhau vẫn có thể đến được với nhau.
“Đúng rồi. Tôi đến đây là để nói với cô về lưu trình ngày mai đến tỉnh thành biểu diễn.”
Nói xong chuyện riêng, đương nhiên phải nói đến chuyện công việc rồi.