Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1403
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:26:17
Lượt xem: 21
“Đừng đi!”
Chu Giai Bội nghe Vương Kim nói muốn đi, mắt lại đỏ lên lần nữa.
Tuy rằng công an đã bắt ăn trộm đi rồi, nhưng mà cô ấy vẫn cứ không dám ở lại trong nhà một mình.
“Tôi, tôi sợ...”
Cô ấy run rẩy nói ra sợ hãi của mình.
Vương Kim có hơi cạn lời: “Cô khóa cửa cẩn thận là không có việc gì.”
Dù sao thì cô ấy cũng sẽ không xui đến mức bị ăn trộm ghé thăm hai lần trong một buổi tối đúng không?
Chu Giai Bội vẫn cứ hoảng loạn lắc đầu, nước mắt rơi xuống như mưa.
“Cô đừng khóc mà!” Mặt mày Vương Kim nhăn nhó, sao cứ hở một tí là cô ấy lại khóc nhè thế này?
Chu Giai Bội rưng rưng nước mắt, cầu xin nhìn anh ấy: “Anh Vương, tôi thật sự rất sợ hãi...”
Một tiếng anh Vương làm vẻ ghét bỏ của Vương Kim biến thành bất đắc dĩ, anh ấy giãy dụa một chút, bỏ cuộc nói: “Được rồi, tôi ở lại với cô.”
Chu Giai Bội lập tức lau nước mắt, vui vẻ gật đầu.
“Tôi ngủ sofa.” Vương Kim tùy tiện nói.
Thật ra Chu Giai Bội cũng có ý định như thế: “Tôi lấy đệm chăn cho anh.”
Vương Kim thấy cô ấy hưng phấn đi vào trong phòng ngủ, cực kỳ cạn lời.
Rốt cuộc là chuyện gì thế này!
Vài phút sau, Vương Kim ngáp dài nằm trên ghế sofa, mà Chu Giai Bội thì chuẩn bị nghỉ ngơi.
TBC
“Anh Vương, sau khi tôi ngủ rồi anh có trốn rời đi không?”
Cô ấy đứng trước cửa phòng ngủ, không quá yên tâm xác định.
“Không.” Vương Kim cho cô ấy một câu trả lời khẳng định, con người anh ấy không có ưu điểm gì khác, nhưng chỉ cần là chuyện anh ấy đã hứa thì chắc chắn sẽ làm được.
Trên mặt Chu Giai Bội lộ ra chút ý cười, hoàn toàn yên tâm.
Trong phòng khách lập tức yên tĩnh lại, Vương Kim cũng chỉ mất hai phút đã tiến vào mộng đẹp...
Sáng sớm hôm sau.
Mùi đồ ăn thơm phức bay vào mũi Vương Kim, làm anh ấy lập tức tỉnh lại.
Anh ấy vừa ngáp vừa bò dậy khỏi ghế sofa.
Tuy rằng tối hôm qua phải ngủ trên ghế sofa, nhưng anh ấy lại không lộ ra vẻ khó chịu gì cả.
Vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Chu Giai Bội đang đeo tạp dề bày thức ăn sáng lên trên bàn.
“Tôi đánh thức anh sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1403.html.]
Cô ấy đã cố gắng nhẹ tay nhẹ chân lắm rồi.
Lực chú ý của Vương Kim hoàn toàn bị đồ ăn trên bàn ăn hấp dẫn lực chú ý.
Bánh bao, bánh bao cuộn, bánh trứng, cháo gạo kê, dưa muối, trứng gà ngâm, còn có một đĩa rau xào mà anh ấy không biết tên.
Từ trước đến nay anh ấy còn chưa từng ăn bữa sáng nào phong phú như thế.
“Sao lại mua nhiều đồ ăn như thế?”
Hai người bọn họ ăn không hết đống này.
Chu Giai Bội cười nói: “Không phải mua, là do tôi tự làm.”
Vương Kim nhịn không được ngẩng đầu nhìn về phía cô ấy, sau đó gãi đầu.
Chu Giai Bội thúc giục nói: “Anh mau đi rửa mặt đi, sau đó là có thể ăn cơm rồi.”
Vương Kim đã vươn tay chuẩn bị cầm lấy bánh bao ăn rồi, đành phải thu tay lại.
Mấy người như cô ấy cứ thích chú ý vệ sinh tùm lum, tối hôm qua anh ấy đã rửa tay sạch rồi mà.
Một lúc sau, hai người ngồi xuống ăn sáng cùng với nhau.
Vương Kim ăn một hơi ba cái bánh bao, hai cái bánh bao cuộn, một cái bánh trứng.
“Không thể không nói, tay nghề nấu cơm của cô không tệ thật.”
Anh ấy chủ động khen ngợi.
Chu Giai Bội đầu tiên là thoáng sửng sốt, sau đó mắt và lông mày đều cười cong thành hình trăng non.
“Lúc trước khi còn ở nhà đều là do tôi nấu cơm, nếu anh thích ăn thì cứ ăn nhiều vào.”
“Tôi sẽ không khách sáo.” Vương Kim lại bưng cháo gạo kê lên, ăn ngấu nghiến.
Chu Giai Bội thỉnh thoảng liếc nhìn anh ấy một cái, ý cười ngượng ngùng dưới đáy mắt chưa bao giờ biến mất.
Viện gia thuộc quân khu.
Diệp Ninh từ trên lầu đi xuống, lập tức nhìn thấy Cố Phong đứng ở trước đầu xe.
“Chào buổi sáng.”
Cố Phong cười chào hỏi với cô.
Tối hôm qua lúc tạm biệt nhau thì anh cũng không nói cho Diệp Ninh biết sáng hôm nay anh sẽ đến đón cô, cho nên hiện tại cô vô cùng bất ngờ.
“Sao anh lại đến đây, Vương Kim đâu?”
“Anh đến đón em, em không vui sao?” Cố Phong cố ý hỏi như thế.
“Anh cảm thấy thế nào?” Diệp Ninh dùng nụ cười thay cho câu trả lời.
Cố Phong cưng chiều xoa tóc của cô, sau đó mở cửa xe ra.