Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1401

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:26:13
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hình như người đàn ông kia còn chưa chịu bỏ cuộc, giãy giụa muốn bò dậy.

Vương Kim cũng sẽ không cho gã ta có cơ hội này, trở tay nhặt con d.a.o găm dưới đất lên.

Anh ấy nhìn lưỡi d.a.o sắc bén, cảm thán nói: “Con d.a.o này tốt thật đó.”

Anh ấy còn chưa nói hết lời, mũi đao đã đ.â.m thủng mu bàn tay của người đàn ông kia.

“A!!!!!”

Người đàn ông kêu thảm thiết đinh tai nhức óc, cuối cùng cũng chịu đựng không được tra tấn khổ hình này, ngất đi.

Vương Kim ghét bỏ đá đầu của gã ta, xác định gã ta đã thật sự mất đi ý thức.

Ánh mắt của anh ấy nhìn về phía sợi dây chuyền bị Chu Giai Bội dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Dây xích nhìn có vẻ vô cùng bình thường không có gì đặc sắc, bên dưới còn có một mặt trang sức.

Anh ấy nhặt dây chuyền lên, lại đi về phía Chu Giai Bội.

Giờ phút này, Chu Giai Bội đã tận mắt nhìn thấy đầu đuôi mọi chuyện, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, cảm nhận được Vương Kim đến gần, đầu óc còn chưa kịp phản ứng lại, cơ thể cũng đã quá sợ hãi lui về phía sau.

Vương Kim nhìn thấy phản ứng của cô ấy như thế, lập tức dừng chân lại.

Anh ấy biết hành vi lúc nãy của mình đã làm người ta sợ rồi.

Chỉ duỗi tay đưa dây chuyền qua cho cô ấy.

“Tôi nói cô ngốc thì cô không chịu, chỉ vì một thứ như thế này, đến mạng cũng không cần à.”

Hình như cuối cùng Chu Giai Bội cũng phản ứng lại, hơi thở trở nên dồn dập hơn, tiến lên một bước cầm lấy dây chuyền.

Vừa cầm được sợi dây chuyền, mắt cô ấy lập tức đỏ lên.

“Đây là... Món đồ cuối cùng anh của tôi để lại cho tôi...”

Nói xong, cô ấy ấn vào một cái nút trên mặt trang sức, bên trong là một bức ảnh.

Vương Kim nhìn thoáng qua người trong bức ảnh, thông qua vẻ mặt hiện tại của Chu Giai Bội, anh ấy cũng ý thức được cái gì.

Anh ấy ho khan, thái độ cũng bất giác trở nên dịu dàng hơn không ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1401.html.]

“Mấy lời lúc nãy coi như tôi chưa nói. Sao nhà cô đến cả điện thoại bàn cũng không có vậy? Tôi đi ra ngoài gọi điện thoại báo công an.”

Người đàn ông này nhất định phải giải quyết, báo công an là biện pháp tốt nhất.

Chu Giai Bội thấy anh ấy định bỏ đi, đầu óc nóng lên, hoảng loạn kéo lấy cánh tay của anh ấy.

“Tôi đi với anh...”

Vương Kim nhìn về phía tay của cô ấy, thoáng sửng sốt một chút.

TBC

Chu Giai Bội cũng ý thức được hành vi của mình không ổn cho lắm, nhưng vẫn không buông tay ra.

Bởi vì cô ấy thật sự quá sợ hãi, lỡ như Vương Kim bỏ cô ấy ở lại đây, mặc kệ cô ấy thì phải làm sao?

Hơn nữa cô ấy thật sự không dám ở lại nơi này một mình với một kẻ bắt cóc không biết sống c.h.ế.t như thế.

Vương Kim nhìn cơ thể nhỏ nhắn của cô ấy hơi phát run, phá lệ không rút cánh tay về, tùy ý cho cô ấy nắm.

“Đi thôi.”

Hai mươi phút sau, công an đến.

Nhìn người đàn ông nằm trong vũng máu, trong khoảng thời gian ngắn bọn họ cũng không phân biệt ra được ai mới là kẻ bắt cóc vậy?

Vương Kim vô cùng nghiêm túc nói: “Người này muốn g.i.ế.c người cướp của, trong lúc chúng tôi tranh chấp miễn cưỡng mới có thể chạy thoát được, con d.a.o kia cũng là của người này.”

Công an nhìn con d.a.o găm đ.â.m xuyên qua mu bàn tay của người đàn ông, sợ muốn chết.

“Vậy vết thương này...”

“Tôi cũng không biết là có chuyện gì, dù sao thì tên này muốn g.i.ế.c chúng tôi, chúng tôi chỉ tự bảo vệ mình mà thôi.” Vương Kim nói dối mà mặt không đỏ tim không đập.

Công an còn có rất nhiều nghi vấn với những lời này của anh ấy, lại nhìn về phía Chu Giai Bội đang trốn sau lưng Vương Kim.

Sắc mặt của Chu Giai Bội vẫn còn rất khó coi, thấy công an nhìn chằm chằm vào mình, lập tức gật đầu thật mạnh.

“Tôi... Tôi vừa về đến nhà đã nhìn thấy tên này đang trộm đồ. Gã nhìn thấy tôi, còn muốn cướp dây chuyền của tôi, còn kề đao lên cổ muốn g.i.ế.c tôi nữa, là anh Vương cứu tôi. Trong lúc hai người bọn họ đánh nhau, gã bị thương...”

Cô ấy nói chuyện ngập ngừng, thậm chí còn ăn nói lộn xộn, vừa nhìn là biết ngay phản ứng vì quá sợ hãi.

Hơn nữa quần áo của cô ấy còn có chỗ bị d.a.o rạch rách, trên cổ còn có một vết thương không quá sâu.

Loading...