Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1396
Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:58:55
Lượt xem: 9
Nếu như là bình thường thì Chu Giai Bội đã ăn ngấu nghiến từ lâu rồi, nhưng mà hôm nay không biết lại có vấn đề gì, cô ấy đột nhiên trở nên rất ngại ngùng, đến cả động tác nhai nuốt cũng chậm rãi thong thả hơn rất nhiều.
Diệp Ninh hỏi: “Sao thế? Em không thích ăn sao?”
Cô nhớ rõ đây đều là mấy món cô ấy thích mà.
Chu Giai Bội vội vàng lắc đầu: “Thích.”
Diệp Ninh chủ động gắp đồ ăn cho cô ấy: “Em thích thì ăn nhiều vào.”
“Chị dâu, em tự ăn là được rồi, với lại em cũng không ăn nhiều như thế.” Chu Giai Bội cố ý nhấn mạnh, khóe mắt lại nhìn thoáng qua Vương Kim ở đối diện.
Cô ấy muốn biểu hiện ra mặt hoàn mỹ nhất của bản thân trước mặt tên mập này.
Diệp Ninh càng khó hiểu hơn, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Cố Phong.
Cố Phong cũng cảm thấy tối hôm nay Chu Giai Bội có chút khác thường, nhưng mà đến cả Diệp Ninh cũng không biết là có chuyện gì, anh lại càng không rõ ràng hơn.
So với dáng vẻ rụt rè của Chu Giai Bội, Vương Kim lại tùy ý hơn rất nhiều.
Ăn uống thỏa thích, không hề có hình tượng gì cả.
Cố Phong chủ động hỏi thăm tình hình của Chu Giai Bội: “Nghe nói tối hôm qua em đi xem mắt, thế nào rồi?”
“Khụ khụ khụ...” Chu Giai Bội lập tức bị sắc, bởi vì ho khan mãi, gương mặt xinh đẹp của cô ấy lập tức đỏ lên.
Diệp Ninh vội vàng đưa khăn giấy cho cô ấy.
Vương Kim lập tức lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.
Chu Giai Bội bình tĩnh lại, cũng không thể không trả lời câu hỏi của Cố Phong, rầu rĩ nói: “Không thành công.”
Cố Phong phản ứng một chút, an ủi nói: “Không có gì. Là người kia không có phúc, sau này sẽ càng tốt thôi.”
Vương Kim không nhịn được mà cười trên nỗi đau của người khác: “Cố Phong, anh nói như thế là không đúng rồi. Đến cả người kia cũng không vừa mắt cô ấy, người càng tốt sẽ càng khinh thường cô ấy hơn.”
Anh ấy chỉ nói một câu đã lập tức làm Chu Giai Bội xù lông, trừng to mắt.
“Là tôi không ưng anh ta! Không tin thì anh hỏi chị dâu của tôi đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1396.html.]
Cô ấy kích động trần thuật sự thật.
Vương Kim lại khinh bỉ, tiếp tục đấu võ mồm với cô ấy: “Đến cả cô cũng khinh thường, người nọ phải tệ đến mức nào chứ.”
Chu Giai Bội bị chọc tức đến mức nổi trận lôi đình: “Cho dù người kia có tệ thì cũng tốt hơn anh một trăm lần!”
Vương Kim cười hì hì nói: “Vậy đối phương chắc chắn là bị mù rồi.”
“Anh, anh... anh mới bị mù đó!” Chu Giai Bội tức muốn hộc máu, không thể nào cãi lại anh ấy.
“Chuyện này phải làm cô thất vọng rồi, mắt của tôi còn sáng lắm, con ruồi mấy chân tôi cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.” Vương Kim hứng thú bừng bừng, càng nói càng hăng say.
Cố Phong xem ngây người, anh thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, sao đang yên đang lành mà hai người kia đã đột nhiên cãi nhau rồi?
Lại còn cãi nhau bằng lời lẽ ấu trĩ như thế nữa chứ?
Diệp Ninh thì lại hơi quen rồi, không hề để ý rót nước cho mình và Cố Phong.
Nếu bọn họ thích cãi nhau, vậy cãi nhau cho đã đi.
“Anh Cố, chị dâu, anh ta ăn h.i.ế.p đi!” Chu Giai Bội tủi thân mắt đỏ lên, cuối cùng cũng nhớ đến việc tìm Cố Phong và Diệp Ninh làm chỗ dựa cho cô ấy.
Cố Phong ho khan, cố ý xụ mặt nhìn về phía Vương Kim: “Anh giỏi như thế từ lúc nào vậy, lại còn đi ăn h.i.ế.p con gái nhà người ta nữa chứ?”
Vương Kim lập tức thu hồi cảm xúc hưng phấn, nghiêm túc cãi lại: “Tôi không có, tôi không làm thế.”
TBC
Cố Phong nhìn chằm chằm anh ấy vài giây: “Anh thế này...”
Thật sự có chút khác thường đó.
Nửa câu sau anh không nói ra, nhưng gương mặt lại tràn đầy thâm ý.
Vương Kim bị anh nhìn mà cảm thấy da đầu tê rần, khí thế kiêu ngạo khi đối mặt với Chu Giai Bội đã biến mất sạch sẽ.
“Được rồi, được rồi, tôi xin lỗi cô ấy là được chứ gì.”
Nói xong anh ấy thật sự đứng lên, cúi người thật sâu với Chu Giai Bội.
“Xin lỗi, đồng chí Chu Giai Bội. Tôi không nên chê cô, khinh thường cô.”