Chiều tối tan ca, Diệp Ninh đi đến bãi đậu xe, không chỉ nhìn thấy Vương Kim mà còn gặp được Cố Phong, lập tức lộ ra gương mặt tươi cười.
“Hôm nay ở quân đội không bận rộn gì sao?”
Sáng sớm lúc bọn họ gọi điện thoại nói chuyện, anh cũng không nói là anh sẽ đến đón cô.
Tuy rằng chỉ mới không gặp nhau hai ngày, nhưng Cố Phong vẫn cứ nhớ cô, nhớ muốn chết.
Hiện tại nhìn thấy gương mặt mỉm cười của cô, anh mới hoàn toàn thoả mãn.
“Bận thì cũng phải ăn cơm, đi ngủ chứ.”
Ý chính là cho dù anh có bận cũng sẽ lợi dụng thời gian ăn cơm và ngủ để đến đây gặp cô.
Diệp Ninh cười càng tươi hơn, ánh mắt giữa hai người giống như dính lại với nhau.
“Khụ khụ. Tôi nói nè, hai người vừa vừa thôi chứ, có thể nào suy xét đến việc nơi này còn có một người đang độc thân không vậy?” Vương Kim vô cùng cạn lời ngắt ngang bầu không khí mập mờ này.
Cố Phong liếc mắt nhìn anh ấy, nói một cách đương nhiên: “Cho nên anh mau đi tìm tìm cô gái nào tốt đó gả mình đi đi.”
TBC
“Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng mà có ai thèm cưới tôi đâu!” Lúc nói những lời này, Vương Kim lại không hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
“Nếu anh muốn tìm thật thì cũng dễ thôi, nhờ Tiểu Ninh tìm một người trong đoàn giúp anh.”
Cố Phong vừa nói vừa nhìn về phía Diệp Ninh.
Thứ mà đoàn văn công không thiếu nhất chính là con gái.
Vương Kim lập tức thu cờ rút lui ngay lập tức: “Hay là thôi đi. Tôi vẫn tự hiểu lấy mình, dựa theo tình huống của tôi, chẳng có cô gái nào ở nơi này ưng tôi đâu.”
Diệp Ninh lại không đồng ý với cách nói chuyện của anh ấy: “Vương mập, anh cũng không thể tự đánh giá thấp mình như thế.”
Vương Kim cười hì hì nói: “Thật ra là tôi sợ mình không khống chế được mấy cô gái hoa hoè loè loẹt như thế.”
Trong suy nghĩ của anh ấy, con gái có đẹp hay không cũng không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng là phải tốt bụng, biết nghe lời, có thể chịu được cô đơn và vất vả, thành thật kiên định mà sống, cho dù xấu một chút thì cũng không sao hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1395.html.]
Cố Phong và Diệp Ninh liếc nhìn nhau, chính anh ấy không muốn tìm cô gái trong đoàn, bọn họ cũng không thể ép.
Diệp Ninh đột nhiên nghĩ đến gì đó, hỏi Cố Phong: “Tối nay chúng ta đi ra ngoài ăn cơm, gọi Giai Bội đi chung đi.”
Đã lâu lắm rồi Cố Phong không gặp Chu Giai Bội, Chu Giai Bội cũng luôn quan tâm tình hình của anh, hiếm khi hôm nay anh có thời gian rảnh.
Cố Phong đương nhiên là không có ý kiến gì.
Phản ứng của Vương Kim lại có hơi kịch liệt: “Vậy hai người đi đi ha, dù sao Cố Phong cũng ở đây rồi, hôm nay tôi tan ca sớm.”
Anh ta thật sự không muốn gặp con nhỏ ngốc ăn mặc hoa hòe lòe loẹt lia.
“Sao nào, có đồng chí nữ nên anh ngại à? Chỉ là ăn chung với nhau bữa cơm mà thôi.” Cố Phong cũng không biết chuyện xảy ra ngày hôm qua, chỉ cảm thấy mọi người ở bên nhau sẽ càng thêm náo nhiệt.
“Sao tôi ngại được chứ, tôi chỉ là...”
“Vậy đi chung với nhau đi.” Cố Phong không đợi anh ấy nói hết lời, đã quyết định nhanh gọn lẹ.
Diệp Ninh đi đến bộ phận diễn kịch, quả nhiên Chu Giai Bội còn chưa đi về.
Nghe được sẽ đi ăn cơm chung với Cố Phong, cô gái nhỏ này vui vẻ đến mức quơ tay múa chân.
Nhưng mà khi cô ấy và Diệp Ninh đi vào bãi đậu xe, nhìn thấy Vương Kim cũng có mặt ở đây, cảm xúc vui vẻ này lập tức vơi đi rất nhiều.
Cô ấy cố ý vờ như không nhìn thấy Vương Kim, sau đó nhìn Cố Phong cười thật tươi.
“Anh Cố, lâu lắm rồi không gặp anh, anh đã khỏi thương hẳn chưa?”
Cố Phong nhìn cô ấy, ánh mắt giống như nhìn về phía em gái của mình.
“Đã khỏi hẳn rồi. Mau lên xe đi, chúng ta đi ăn cơm.”
“Dạ được.” Chu Giai Bội vô cùng thân mật ôm cánh tay Diệp Ninh, đi đến hàng ghế sau.
Diệp Ninh chọn tiệm ăn tốt nhất trong thành phố, còn chọn phòng bao, gọi một bàn đồ ăn toàn những món Chu Giai Bội thích.