Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1390

Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:58:04
Lượt xem: 12

Vài phút sau, không chỉ có Diệp Ninh, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đến văn phòng của Lâm Thanh mà đến cả Hà Khôn, Viên Học Trí cũng có mặt.

Diệp Ninh đưa khuông nhạc và lời bài hát đặt lên bàn làm việc.

Lâm Thanh mang mắt kính lên, nghiêm túc nhìn.

Cả văn phòng lặng ngắt như tờ, ngoại trừ Diệp Ninh ra, tất cả mọi người đều đang hồi hộp để ý đến biểu cảm của Lâm Thanh.

Giống như một thể trôi qua, cuối cùng Lâm Thanh cũng ngước mắt lên.

“Đoàn trưởng, sao rồi?”

Sắp sửa đến thời gian tuyển chọn ca khúc rồi, nếu ca khúc mà Diệp Ninh sáng tác ra không đạt được tiêu chuẩn, như vậy cũng chỉ có thể bỏ qua cơ hội cuối cùng này.

Trước khi Lâm Thanh mở miệng, trái tim của mọi người đều nhảy lên đến cổ họng.

“Rất tốt!”

Chị ấy dùng hai chữ để khen ngợi ca khúc này.

“Phù!”

Tất cả mọi người đều giống như trút được gánh nặng, hơn nữa còn lộ ra nụ cười hưng phấn.

Bọn

họ quá hiểu biết yêu cầu của Lâm Thanh, có thể làm chị ấy khen ngợi, vậy chắc chắn là còn tốt hơn rất tốt nhiều.

Lâm Thanh cũng nhanh chóng thỏa mãn lòng tò mò của mọi người, đưa ca khúc qua bên đó.

Hà Khôn cầm lấy ca khúc, Viên Học Trí, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa trực tiếp vây quanh bên người anh ta, duỗi dài cổ nhìn.

Lý Kiến Hoa trực tiếp cầm khuông nhạc bắt đầu ngân nga.

Hình như Diệp Ninh đã sớm đoán được chuyện này, cho nên cũng không biểu hiện ra quá nhiều vẻ vui sướng.

Chờ đến khi bốn người xem xong bài hát này, cảm xúc còn kích động hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần

“Tốt, thật sự quá tốt! Đoàn văn công của chúng ta được cứu rồi!” Giọng nói của Hà Khôn phát run.

Diệp Ninh ho khan, muốn làm mọi người bình tĩnh lại một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1390.html.]

Cô khá tự tin về ca khúc đưa đi tuyển chọn này.

TBC

Nhưng mà nếu đặt tương lai của toàn bộ đoàn văn công lên bài hát này, áp lực này vẫn quá nặng.

Nhưng mà hiện tại bốn người này đã nhìn thấy hi vọng, đến cả ánh mắt khi nhìn về phía Diệp Ninh cũng giống như đang nhìn bảo bối gì đó.

Cuối cùng vẫn là Lâm Thanh mở miệng nói trước, mới làm cho bọn họ đè ép cảm xúc đang sôi trào của mình xuống.

“Chủ nhiệm Hà, phiền anh nhanh chóng nộp bài hát này lên trên.”

Mà chuyện tiếp theo bọn họ cần làm chính là nghe theo ý trời mà thôi.

“Được rồi! Tôi đi ngay!” Hà Khôn không muốn chậm trễ thêm một giây nào nữa, cầm lấy lời bài hát và khuông nhạc nhanh chóng đi ra ngoài.

“Diệp Ninh, mấy ngày nay cô vất vả rồi. Cô cũng đừng có quá nhiều áp lực, chúng ta cứ cố gắng hết sức là được rồi.”

Tuy rằng Diệp Ninh không nói, nhưng Lâm Thanh vẫn nhận ra cô đang khá lo lắng.

Diệp Ninh gật đầu.

Hiện tại Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa cũng phản ứng lại, đều rối rít phụ họa.

Lâm Thanh chờ bọn họ nói xong mới bảo bọn họ đi trước, chỉ giữ Diệp Ninh ở lại.

“Tuần sau tỉnh thành sẽ có buổi biểu diễn văn nghệ, ý của lãnh đạo là yêu cầu cô lên sân khấu biểu diễn.”

Hiện tại Diệp Ninh đã là nay đã khác xưa, mỗi một lần biểu diễn đều cần trong đoàn phê chuẩn đặc biệt.

“Được rồi.” Diệp Ninh đồng ý vô cùng dứt khoát.

Chỉ cần cô còn ở đoàn văn công một ngày thì vẫn phải tuân theo sắp xếp của đoàn.

Ra khỏi văn phòng của Lâm Thanh, Diệp Ninh suy nghĩ một chút, vẫn quyết định gọi điện thoại cho Cố Phong.

Tuy rằng cô không cho rằng Vương Hinh Tuyết sẽ có năng lực làm gì Cố Phong, nhưng mà vẫn nên nhắc nhở cho anh chuyện này.

Sau khi Cố Phong nghe được chuyện Vương Hinh Tuyết đ.â.m Lý Trường Đông bị thương, cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Sau khi cô ta xuất viện thì cảm xúc vẫn luôn rất ổn định, tại sao lại đột nhiên làm ra chuyện khác thường như thế chứ?”

Diệp Ninh lập tức bắt được trọng điểm trong lời nói của anh, ghen tuông hỏi: “Sao anh lại biết được tình hình sau khi xuất viện của cô ta chứ?”

Loading...