Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1386

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:57:56
Lượt xem: 13

Có lẽ Chu Giai Bội cũng không ngờ đến chuyện sẽ có người ngoài đến phòng của cô ấy.

Diệp Ninh dùng tốc độ nhanh nhất gom gọn toàn bộ đồ đạc bên ngoài nhét vào trong tủ quần áo, sau đó mới ra hiệu cho Vương Kim buông Chu Giai Bội xuống.

Vương Kim nhìn thấy mấy thứ này, “chậc chậc” hai tiếng.

“Tình huống này làm tôi nghĩ đến một câu.”

Diệp Ninh không trả lời, bởi vì trực giác nói cho cô, câu nói mà anh ấy nghĩ đến cũng không phải lời hay ho gì.

“Tốt mã dẻ cùi.” Vương Kim vốn dĩ đã không thích Chu Giai Bội, hiện tại lại bị nôn đầy người, lại càng tức giận hơn.

Biểu cảm của Diệp Ninh có hơi nứt ra, cố gắng giải thích thay cho Chu Giai Bội: “Có lẽ là dạo gần đây công việc của em ấy bận rộn quá nên mới không có thời gian rảnh dọn dẹp nhà cửa.”

Vương Kim hoàn toàn không tin tưởng lý do này: “Sau này ai cưới cô gái này thì đúng là xui tám kiếp.”

Anh ấy vừa nói vừa đi tìm vòi nước rửa sạch người.

TBC

Diệp Ninh nhìn Chu Giai Bội lại đã ngủ say, dở khóc dở cười.

Vài phút sau, Vương Kim cầm quần áo đã giặt sạch đi về,

Diệp Ninh cũng đắp chăn cho Chu Giai Bội xong xuôi, còn vô cùng tri kỷ mà đặt nước và khăn ở chỗ cô ấy có thể với tay cầm đến.

Chờ xử lý xong hết những chuyện này, cô và Vương Kim mới cùng nhau rời đi.

Nhà nghỉ.

Lý Trường Đông cảm thấy hình như là anh ta mơ mơ màng màng ngủ mất, nhưng mà không bao lâu sau đã tỉnh lại.

Sau khi ý thức khôi phục, lập tức phát hiện ra có gì đó không đúng.

Anh ta không thể động đậy, hình như tay chân bị thứ gì đó trói chặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1386.html.]

“Tỉnh rồi?”

Giọng nói sâu kín của Vương Hinh Tuyết từ bên tai anh ta vang lên, làm anh ta đột nhiên rùng mình, hoàn toàn tỉnh táo lại.

“Vương Hinh Tuyết, có chuyện gì thế này?”

Anh ta cố gắng giật dây thừng trên tay và trên đùi, tức giận hỏi.

Vương Hinh Tuyết vẫn đang mỉm cười, chẳng qua nụ cười lại đáng sợ muốn chết.

“Đây là món quà bất ngờ mà tôi tặng cho anh đó!”

Trong lòng Lý Trường Đông dâng lên dự cảm chẳng lành, sắc mặt trở nên vô cùng âm u, vênh váo ngang ngược ra lệnh: “Mau buông tôi ra, nếu không tôi sẽ không tha cho cô!”

“Ha ha ha! Ha ha ha ha.” Vương Hinh Tuyết nghe được lời uy h.i.ế.p của anh ta, lại cất tiếng cười to, thậm chí còn cười ra nước mắt.

Lý Trường Đông có chút sợ hãi, anh ta biết trạng thái tinh thần của Vương Hinh Tuyết có vấn đề, mà tình hình hiện tại rõ ràng là rất khác thường.

Anh ta cảm nhận được nguy hiểm, lập tức thay đổi thái độ, dịu giọng khuyên nhủ nói: “Hinh Tuyết, là anh quá đáng, anh không nên lớn tiếng như thế. Em muốn anh làm cái gì thì cứ nói thẳng là được, anh bảo đảm chuyện gì cũng có thể đồng ý, em nghe lời, thả anh ra được không?”

Vương Hinh Tuyết không cười nữa, lau sạch nước mắt ở khóe mắt, lạnh lùng nhìn anh ta.

“Trước kia anh cũng nói với tôi như thế, anh quên rồi sao?”

Hơi thở Lý Trường Đông hơi cứng lại, càng thêm mềm giọng dịu dàng: “Sao anh quên được chứ, anh cũng có khổ tâm riêng cho nên mới không thể cưới em. Trong lòng anh vẫn luôn có vị trí của em, nếu không thì tối hôm nay anh cũng không thể đi theo em đến nơi này được, đúng không?”

Toàn thân Vương Hinh Tuyết có vẻ vô cùng âm u, giây tiếp theo cô ta lấy một con d.a.o găm nhỏ vô cùng sắc bén giấu ở bên người ra.

Da đầu Lý Trường Đông tê rần, hoàn toàn không biết rốt cuộc cô ta muốn làm cái gì?

“Hinh Tuyết, em bình tĩnh lại đi, em có bất mãn gì thì có thể nói với anh. Chúng ta nói chuyện rõ ràng, em đừng làm chuyện ngốc gì...”

Anh ta thật sự luống cuống, cũng rất hối hận vì sao lúc nãy lại đột nhiên nổi m.á.u dê trong người, đi thuê phòng với một bệnh nhân tâm thần.

Loading...