Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1385

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:57:54
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Trường Đông dẫn theo Vương Hinh Tuyết đi vào nhà nghỉ nhỏ cách đoàn văn công không xa.

Hơn nữa anh ta còn cố ý dặn dò Vương Hinh Tuyết chờ thêm vài phút nữa lại đi vào.

Chờ đến khi Vương Hinh Tuyết dựa theo thời gian đã hẹn trước đi qua, Lý Trường Đông cố ý mở cửa phòng ra, tiện cho cô ta phân biệt phòng.

“Rượu vang đỏ ở đâu ra thế?”

Lý Trường Đông nhìn thấy chai rượu vang đỏ trong tay cô ta, có chút kinh ngạc.

Lúc nãy ở trong tiệc giao lưu anh ta cũng đã uống một ít rồi, nhưng mà cũng không say bao nhiêu.

Vương Hinh Tuyết nở nụ cười mềm mại: “Em cố ý chuẩn bị cho anh đó.”

Lý Trường Đông lại càng thêm khẳng định cô ta còn si tình với anh ta, có chút sốt ruột cởi áo khoác ra, muốn đi ôm cô ta.

Nhưng mà Vương Hinh Tuyết lại né tránh động tác của anh ta nói: “Anh sốt ruột làm gì, chúng ta còn có một buổi tối mà. Để chúc mừng chúng ta lại ở bên nhau, cùng nhau uống một ly đi.”

Hiện tại Lý Trường Đông cũng không có tâm trạng uống rượu, nhưng mà nhìn thấy cô ta có hứng thú như thế, cũng chỉ có thể tạm thời đè nén dục vọng trong đáy lòng xuống.

Vương Hinh Tuyết không thèm để ý mở bình rượu ra, tiện tay tìm hai cái ly rót rượu vào.

“Nào, uống cạn ly này, hi vọng anh có thể nhớ rõ em suốt đời.”

Lý Trường Đông thề thốt hứa hẹn: “Anh chắc chắn sẽ vĩnh viễn nhớ đến em.”

Chỉ cần cô ta đồng ý chủ động giữ quan hệ với anh ta, anh ta đương nhiên là không có lý do gì để từ chối cả.

Ánh mắt Vương Hinh Tuyết trở nên sâu thẳm, tự tay đưa ly rượu đến trong tay anh ta, còn mập mờ vuốt ve mu bàn tay của anh ta.

Lý Trường Đông chỉ cảm thấy tê dại, càng sốt ruột không muốn chờ đợi thêm.

Anh ta dùng tốc độ nhanh nhất uống sạch ly rượu vang đỏ kia, sau đó ôm lấy Vương Hinh Tuyết ngã xuống giường.

Trên mặt Vương Hinh Tuyết vẫn luôn giữ nụ cười nhà nhạt, mãi đến khi ý cười kia dần dần trở nên âm u.

Một giây trước Lý Trường Đông còn đang vô cùng sốt ruột gáp gáp, giây tiếp theo anh ta đã cảm thấy hai mắt tối sầm, hoàn toàn ngất đi...

“Diệp Ninh, đến rồi, là chỗ này đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1385.html.]

Vương Kim đậu xe lại trước cửa, xác nhận lại với Diệp Ninh.

“Đúng vậy.” Diệp Ninh nói xong, chuẩn bị gọi Chu Giai Bội đã dựa vào người cô ngủ thức dậy: “Giai Bội, tỉnh nào, về đến nhà rồi.”

Cô gọi hai ba tiếng, Chu Giai Bội hoàn toàn không có phản ứng gì.

Vương Kim từ bên ngoài mở cửa ghế phụ ra: “Cô ấy say như con heo c.h.ế.t rồi, gọi không dậy được đâu.”

Diệp Ninh không còn cách nào khác, chỉ có thể nhìn về phía Vương Kim.

Vương Kim ngầm hiểu, khom lưng ôm Chu Giai Bội xuống xe.

Diệp Ninh lục lọi túi xách của cô ấy, tìm chìa khóa phòng.

Vương Kim vừa đi vừa ghét bổ nói: “Sao cô ấy nặng thế? Cô ấy phun bao nhiêu nước hoa vậy, nồng muốn chết.”

Diệp Ninh lựa chọn bỏ qua.

Chu Giai Bội vốn dĩ còn đang ngủ, không biết có phải bị động tác của Vương Kim đánh thức hay không, đột nhiên lại nỉ non nói: “Chị dâu, em muốn... Ọe!”

Cô ấy còn chưa nói hết câu thì đã nôn thốc nôn tháo.

Vương Kim: “...”

Nếu ông trời cho anh ấy cơ hội lựa chọn lại lần nữa, anh ấy chắc chắn sẽ không chút do dự né xa Chu Giai Bội.

Diệp Ninh cũng không ngờ rằng lại phát sinh loại chuyện ngoài ý muốn này, cũng may là dù Chu Giai Bội nôn như thế thì Vương Kim cũng không quăng cô ấy ra.

“Vương mập, xin lỗi, cô ấy không cố ý đâu!”

TBC

Lúc này quần áo của Vương Kim đã ướt nhẹp, tỏa ra mùi vị khó ngửi.

Anh ấy siết chặt nắm tay, ngoài cười nhưng trong không cười nói với Diệp Ninh: “Mau đi mở cửa đi!”

Diệp Ninh cũng không dám chậm trễ.

Chờ hai người đi vào trong phòng, nhìn thấy tình hình trong phòng, mặt Diệp Ninh đen kịt lại.

Quần áo quăng đầy trên ghế sofa, trên bàn trà cũng bị bày đủ thứ lộn xộn.

Càng xấu hổ hơn chính là không chỉ có áo ngoài bị quăng khắp nơi mà đến cả đồ lót cũng bị quăng đầy ở bên ngoài.

Loading...