“Giai Bội, hiện tại em đã cảm thấy đỡ hơn chưa? Nếu đỡ hơn rồi thì chúng ta lên xe, về nhà thôi.” Diệp Ninh hỏi cảm giác của cô ấy.
Chu Giai Bội lảo đảo đi vài bước, đã không còn cảm thấy buồn nôn quá nhiều nữa.
“Chắc là em... không có việc gì nữa.”
Diệp Ninh lại đỡ cô ấy lên xe lần nữa.
Lần này Vương Kim cũng không lái xe quá nhanh, chủ yếu là muốn ổn định, tránh cho Chu Giai Bội lại buồn nôn lần nữa...
Đoàn văn công.
Lý Trường Đông nhàn nhã ra khỏi tiệc giao lưu, tối nay vợi của anh ta đã về nhà mẹ đẻ ở, cho nên anh ta mới có thể đi ra chơi góp vui.
Nhưng mà hiện tại tất cả mọi người đều đã biết anh ta đã kết hôn, thân phận đương nhiên cũng bị gò bó một chút.
Ngay lúc anh ta chuẩn bị đi về nhà thì đằng trước đột nhiên xuất hiện một bóng người, cản đường đi của anh ta.
“Ai thế?”
Anh ta không vui hỏi, sau đó nương theo ánh trăng nhìn thấy rõ gương mặt của đối phương.
“Tại sao lại là cô?!”
Lý Trường Đông thay đổi sắc mặt kịch liệt, lập tức đề phòng.
Người đứng trước mặt anh ta không phải người nào khác, mà chính là Vương Hinh Tuyết đã bị anh ta vứt bỏ như giày rách từ lâu.
“Sao lại không thể là tôi chứ? Hay là anh đã quên mất tôi từ lâu rồi?” Vương Hinh Tuyết sâu kín nỉ non.
TBC
Lý Trường Đông cứng đờ hỏi: “Cô không phải đang... ở bệnh viện sao?”
Cũng chính vì biết trạng thái tinh thần của cô ta có vấn đề cho nên hiện tại anh ta mới cẩn thận như thế, tránh cho lời nói của mình kích thích đến cô ta.
“Mấy ngày trước tôi đã khỏi hẳn xuất viện. Nghe nói anh kết hôn rồi, đúng không?”
Lý Trường Đông nhìn gương mặt bình tĩnh của Vương Hinh Tuyết, đúng là không tìm thấy được bất cứ biểu cảm khác thường nào, lại nghe cô ta hỏi như thế, cuối cùng cũng có chút chột dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1384.html.]
“Tuổi của tôi cũng không nhỏ, dù sao cũng phải có người kết bạn cùng nhau chung sống.”
Vương Hinh Tuyết lại còn mỉm cười.
Cô ta vẫn rất xinh đẹp, dưới sự nổi bật của ánh trăng, càng lộ ra một chút vẻ nhu nhược.
“Đàn ông quả nhiên đều là người không có lương tâm, uổng công đến tận bây giờ em vẫn cứ nhớ mãi không quên anh.”
Cô ta đột nhiên tỏ ra thân thiện làm Lý Trường Đông cảm thấy vô cùng bất ngờ.
“Cô nhớ mãi không quên tôi? Không phải cô luôn thích Cố Phong sao?”
Anh ta cố ý nhắc đến Cố Phong, mục đích là vì muốn dời lực chú ý của Vương Hinh Tuyết đến trên người của người khác.
Vương Hinh Tuyết cũng không biểu hiện ra quá nhiều cảm xúc, chỉ nhìn chằm chằm vào anh ta không chớp mắt.
“Sao Cố Phong có thể so được với anh chứ? Trước kia em bị mù mới cảm thấy anh ta tốt. Nhưng mà anh là người đàn ông đầu tiên của em, cho dù lúc rm bị bệnh thì trong đầu cũng đều nghĩ đến anh.”
Lý Trường Đông không ngờ rằng cô ta sẽ si tình như thế, không chỉ không nghi ngờ, ngược lại còn thêm chút đắc ý.
Anh ta có bản lĩnh làm bản thân nhớ mãi không quên như thế đó.
Vương Hinh Tuyết thấy anh ta không tiếp tục phản bác nữa, hơi kéo gần khoảng cách giữa hai người, ánh mắt ai oán.
“Vốn dĩ em muốn gả cho anh, không ngờ anh lại không muốn em. Không lẽ em tệ đến thế sao?”
Cô ta vừa nói vừa nắm lấy góc áo của Lý Trường Đông.
Theo động tác của cô, một mùi hương thoang thoảng bay đến chóp mũi của Lý Trường Đông, làm đầu óc của anh ta trở nên nhộn nhạo.
“Sao em lại tệ được chứ? Là anh không có phúc mà thôi.”
Vương Hinh Tuyết lập tức đến gần, mãi đến khi rúc vào trong lòng n.g.ự.c anh ta, tiếng nói nỉ non trực tiếp biến hành lời khiêu khích.
“Em cũng không quan tâm anh đã kết hôn hay chưa, chỉ muốn ở bên cạnh anh.”
Khóe môi Lý Trường Đông điên cuồng cong lên, người đẹp nhào vào trong lòng, đương nhiên là không thể từ chối được rồi.