Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1382

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:57:48
Lượt xem: 5

“Đồng chí Diệp Ninh, không ngờ tối nay cô cũng đến tiệc giao lưu à?”

Không biết từ lúc nào đã có một người đàn ông đi đến bên cạnh cô, dùng ánh mắt cực kỳ hưng phấn nhìn chằm chằm vào cô.

Không đợi Diệp Ninh nói chuyện, Từ Minh Vũ lập tức lộ ra thái độ vô cùng thành khẩn: “Cô ấy đến đây cùng với tôi, không ngờ lại vẫn bị anh nhận ra, đồng chí, anh có thể giữ bí mật giúp tôi không?”

Nhờ anh ta giữ bí mật, chính là muốn bảo anh ta mau mau rời khỏi nơi này, đừng để người khác chú ý đến bên này.

“Được được được, tôi đi ngay.” Trong giọng nói của người đàn ông này mang theo vẻ kích động khó nói nên lời, trong miệng nói đi, nhưng mà hai chân lại giống như bị đóng đinh tại chỗ.

Diệp Ninh biết cô không thể ở lại nơi này nữa, ra hiệu với Từ Minh Vũ: “Đội trưởng Từ, chúng ta đi ra ngoài trước đi.”

Từ Minh Vũ ngầm hiểu.

Hai người dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài cửa.

TBC

Tuy rằng đây là tiệc giao lưu trong quân đoàn tổ chức, nhưng mà dựa theo mức độ nổi tiếng của Diệp Ninh hiện tại, một khi bị người phát hiện thì chắc chắn sẽ lại tạo thành hỗn loạn.

Chờ đến khi bọn họ đi ra ngoài, Từ Minh Vũ mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mà Diệp Ninh lại lập tức lấy khẩu trang ra mang lên.

Hiện tại bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, bọn họ đứng ở trong góc sẽ rất khó bị người khác nhận ra.

“Lúc nãy nguy hiểm thật đó. Hiện tại chúng ta đi luôn sao?” Từ Minh Vũ hỏi thăm ý kiến của cô.

Diệp Ninh nói: “Tôi ở đây chờ Giai Bội thêm một chút.”

Nơi này cũng chỉ có một lối ra, cho nên chỉ cần Chu Giai Bội đi ra thì cô chắc chắn sẽ nhìn thấy.

Từ Minh Vũ đương nhiên cũng không yên tâm để cô ở lại một mình, quyết định cũng ở lại luôn.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, Chu Giai Bội và người cô ấy xem mắt đi ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1382.html.]

Cô ấy rõ ràng đã uống quá nhiều, bước chân có vẻ lảo đảo.

Người đàn ông kia đi theo bên cạnh cô ấy không rời nửa bước.

Khi cô ấy chuẩn bị đi xuống cầu thang, chân bị trượt, ngã xuống bên cạnh.

Người đàn ông kia canh đúng thời cơ, chuẩn bị ôm cô ấy vào trong lòng ngực.

Nhưng mà anh ta còn chưa kịp đụng vào góc áo của Chu Giai Bội thì cô ấy đã bị Diệp Ninh ôm lấy.

Người đàn ông kia đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó có chút bực bội quan sát Diệp Ninh.

Diệp Ninh đeo khẩu trang, cho nên anh ta cũng không nhận ra cô là ai.

Anh ta vừa định chất vấn, Chu Giai Bội cũng đã nhận ra Diệp Ninh.

“Chị dâu, em chóng mặt quá.”

Nghe Chu Giai Bội kêu người kia là chị dâu, người đàn ông kia lập tức đổi thái độ, trở nên thân thiện hơn rất nhiều.

“Chào cô, cô là chị dâu của Chu Giai Bội sao? Tôi tên Đinh Lợi Dân, là bạn của Giai Bội.”

Diệp Ninh đã ngửi được mùi rượu tỏa ra từ trên người Chu Giai Bội, càng thêm lạnh nhạt với người đàn ông ở đối diện.

“Anh có thể đi rồi.”

Mặt người đàn ông kia cứng đờ, còn muốn nói thêm gì nữa thì Từ Minh Vũ cũng từ bên cạnh đi đến.

“Cứ giao Chu Giai Bội cho chúng tôi là được, anh đi về trước đi.”

Ánh mắt của người đàn ông kia đảo tới đảo lui giữa ba người Chu Giai Bội, Từ Minh Vũ và Diệp Ninh, sau đó mới hậm hực chào tạm biệt đi về.

Từ Minh Vũ nhìn trạng thái hiện tại của Chu Giai Bội, thở dài nói: “Xem ra người đàn ông này cũng chẳng đáng tin chút nào.”

Lần đầu tiên gặp mặt đã chuốc say con gái nhà người ta như thế, rõ ràng là có mục đích không chính đáng.

Loading...