Khớp xương của bàn tay đang cầm đũa của Diệp Ninh trở nên trắng bệch, những lời nói dơ bẩn kia làm cô ước gì có thể thiến mấy tên đàn ông đáng c.h.ế.t kia!
Lúc này Cố Phong đột nhiên vươn tay, bịt chặt lỗ tai của cô lại.
Tiếng cười dâm đãng ở phòng bên cạnh bị bàn tay của Cố Phong ngăn cản ở bên ngoài.
“Đừng nghe.” Giọng của Cố Phong có chút trầm thấp.
Diệp Ninh mạnh mẽ kéo lực chú ý về trên người Cố Phong.
Thật ra hiện tại có lẽ anh còn giận hơn cả cô nữa nhỉ?
Cô bình tĩnh lại, sau đó mỉm cười nhìn về phía Cố Phong.
“Em không có việc gì, ăn cơm đi.”
Cần gì phải để loại người khốn nạn không liên quan gì đến bọn họ ảnh hưởng tâm trạng của bọn họ chứ.
Cố Phong cảm nhận được cảm xúc của cô đã bình tĩnh trở lại, lúc này mới buông tay ra.
Diệp Ninh cười gắp đồ ăn cho anh, hoàn toàn ngó lơ tiếng nói chuyện ở phòng bên cạnh.
Cố Phong rõ ràng cũng thả lỏng hơn rất nhiều, hai người lại bắt đầu vừa nói vừa cười ăn cơm.
Cơm nước xong, ra khỏi tiệm cơm, Diệp Ninh lại đeo khẩu trang lên lần nữa.
TBC
Bởi vì hiện tại đang là buổi trưa, trên đường phố cũng có rất ít người.
Cố Phong xác định xung quanh không có vấn đề gì rồi mới nói với Diệp Ninh: “Em ở chỗ này chờ anh một chút, anh để quên đồ trong tiệm cơm rồi.”
“Anh để quên gì thế? Có quan trọng lắm không?” Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt khó hiểu, cảm thấy nếu không phải thứ gì đó quan trọng thì không cần phải đi vào lấy nữa.
Cố Phong lộ ra vẻ mặt dịu dàng: “Ừm, chờ anh vài phút là được.”
Diệp Ninh nghe anh nói như thế, khẽ gật đầu.
Cố Phong xoay người lại đi vào tiệm cơm vừa mới đi ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1374.html.]
Mà lúc này mấy người đàn ông trong phòng kia đã uống say mèm, nhưng vẫn còn đang thảo luận xem dáng người của Diệp Ninh và Phùng Ninh Ninh ai đẹp hơn.
Cửa phòng mở ra, Cố Phong không chút hoang mang đi vào...
Diệp Ninh đứng ở trên đường phố, ánh mắt trời chiếu vào trên cơ thể vô cùng ấm áp, làm cô cảm thấy có chút lười biếng.
Đại khái không đến năm phút sau, Cố Phong đã đi ra ngoài.
Trông anh không có gì khác với lúc đi vào cả.
Diệp Ninh quan tâm hỏi anh: “Anh đã tìm được đồ chưa?”
Cố Phong khẽ “ừ” một tiếng, nắm lấy tay cô.
“Đi thôi, chúng ta đi về lấy xe.”
Hai người vừa mới rời khỏi phạm vi của tiệm cơm, mấy người đàn ông bị đánh đến mặt mũi bầm dập kêu la oai oái từ bên trong đi ra...
Viện gia thuộc của quân khu.
Vương Hinh Tuyết vốn nên ở trong bệnh viện tâm thần lại cũng đang ngồi dưới bậc thang phơi nắng.
Cô ta được chữa trị và khống chế hơn một năm, trạng thái tinh thần của cô ta cũng không khác gì người bình thường.
Nhưng mà tất cả mọi người trong đại viện đều biết cô ta bị bệnh thần kinh, mỗi ngày đều né xa cô ta ba bước, giống như cô ta là thứ gì đó đáng sợ lắm.
Vương Hinh Tuyết nhìn hai đứa nhỏ đang chạy nhảy đùa giỡn ở nơi xa, không biết đang suy nghĩ thứ gì.
Cửa cầu thang bên cạnh truyền đến tiếng Lý Kim Phượng chào hỏi, nói chuyện với hàng xóm.
Trước kia Vương Hinh Tuyết thường xuyên ở bên cạnh Lý Kim Phượng, mối quan hệ khá thân thiết.
Nhưng mà từ sau khi danh tiếng của cô ta không được tốt thì Lý Kim Phượng cũng né xa cô ta ba thước.
Hiện tại trông cô ta giống như có tâm trạng bình tĩnh như nước, cho dù là ai hoặc sự việc gì cũng không thể làm lòng cô ta dậy sóng được.
Mãi đến khi cô ta nghe Lý Kim Phượng nói chuyện phiếm nghe được tên của Lý Trường Đông...