Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1370
Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:57:13
Lượt xem: 18
Hơi thở của Vương Điềm trở nên dồn dập, cảm xúc cũng dần dần trở nên kích động.
“Sao anh có thể đuổi việc tôi được chứ? Ai cho anh cái quyền này?! Anh đừng quên, bác cả của tôi là...”
“Tôi là quản lý của cửa hàng bán xe này, có quyền lợi quyết định việc đi hay ở của mỗi một người nhân viên. Cô không có đủ năng lực nghiệp vụ, tấn công sỉ nhục khách hàng, ảnh hưởng xấu đến danh dự của cửa hàng bán xe không thể nào cứu vãn được.” Cao Tuấn bày ra khí thế của người quản lý, cung cấp ra lý do không thể nào phản bác được.
Ngực Vương Điềm phập phồng kịch liệt, khó có thể chấp nhận được sự thay đổi bất thình lình này.
“Cao Tuấn! Tôi kêu anh là quản lý là đang nể mặt của anh, anh đừng tưởng rằng anh có thể lấy thân phận của anh ra để đè đầu tôi thật! Tôi là công nhân chính thức của cửa hàng bán xe, không phải anh muốn đuổi là đuổi!”
Cô ta cũng biết giận, trực tiếp trở mặt với Cao Tuấn.
“Hiện tại tôi lập tức gọi điện thoại cho bác cả của tôi ngay, tôi sẽ không bị đuổi việc, hơn nữa người bị đuổi đi sẽ là anh!”
Vương Điềm tức giận gầm rú, sốt ruột cầm lấy điện thoại, ấn số điện thoại mà mình mới gọi lúc nãy.
Cao Tuấn cứ đứng yên tại chỗ, không hề có ý định ngăn cản cô ta.
“Bác cả, người trong cửa hàng bán xe ăn h.i.ế.p con...”
“Vương Điềm, khách hàng mà con sỉ nhục ngày hôm qua là người nào?”
Không đợi Vương Điềm mách lẻo xong, bác cả của cô ta đã lập tức chất vấn.
Vương Điềm rõ ràng có thể cảm nhận được giọng điệu của bác cả không giống như bình thường, trong lòng có chút căng thẳng.
“Chỉ là khách hàng bình thường mà thôi.”
“Sao có thể là khách hàng bình thường được chứ? Bọn họ tên gì, trông như thế nào?”
Thần kinh trong đầu Vương Điềm căng cứng: “Con, con không biết...”
Sao cô ta lại đi hỏi thăm tên của bọn nhà quê kia chứ.
TBC
“Lần này con gặp rắc rối to rồi, con biết không hả? Hiện tại thái độ bên tòa soạn tỉnh thành cực kỳ kiên quyết, là muốn dùng sự việc lần này để làm ví dụ điển hình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1370.html.]
Đầu óc Vương Điềm kêu lên ong ong, hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi.
“Tại sao lại như thế được chứ? Bác cả, bác nhất định phải giúp con đó!”
“Giúp con? Bác cũng sắp bị con liên lụy rồi nè! Hiện tại lãnh đạo bên trên đã hỏi bác về chuyện con đến cửa hàng bán xe đi làm. Bác đã nhắc nhở con từ trước rồi, bảo con làm việc phải khiêm tốn, nhưng mà con vẫn cứ không nghe lời. Chuyện này ta bác không thể ra mặt, con tự mà giải quyết đi!”
Đối phương lạnh lùng nói, sau đó cúp điện thoại.
“Bác cả, bác không thể bỏ mặc con được...”
“Tút tút tút...”
“Bác cả!”
Vương Điềm nghe được âm thanh từ trong ống nghe truyền ra, toàn thân lập tức rơi vào trong nỗi sợ hãi khó nói nên lời.
Bình thường bác cả là người yêu thương cô ta nhất, hiện tại lại vì loại chuyện nhỏ này mà bỏ mặc không thèm quan tâm đến cô ta?
Cao Tuấn nhìn đôi mắt đỏ bừng và vẻ mặt bất an của cô ta, cũng đã biết được kết quả rồi.
Nhưng mà hiện tại anh ta đã không còn cần phải sợ cô ta nữa rồi, tiếp theo đây chuyện anh ta cần phải làm chính là nhanh chóng công bố tin tức đuổi việc Vương Điềm cho các phóng viên ở bên ngoài biết, dùng việc này để làm dịu sự tức giận của dân chúng, thu nhỏ tầm ảnh hưởng của việc này đối với cửa hàng bán xe.
“Quản lý Cao, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Anh nói cho tôi biết đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Cuối cùng Vương Điềm cũng đặt lực chú ý lên người Cao Tuấn, hoảng loạn túm chặt lấy cánh tay của anh ta, muốn biết cho rõ rốt cuộc vì sao mọi chuyện lại biến thành như thế này.
Cao Tuấn nhìn thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt cô ta, lại không hề thương hại chút nào.
“Cô còn không rõ sao? Hai người mà cô khinh thường ngày hôm qua là người mà cô không thể đắc tội được.”
Mặc dù anh ta cũng hoàn toàn không biết thân phận thật sự của đối phương, nhưng mà bọn họ có thể tạo nên sóng to gió lớn như thế, chắc chắn không phải người thường.
Vương Điềm giống như bị sét đánh trúng, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Người mà cô ta không đắc tội được?!
Rõ ràng bọn họ trông bình thường và ti tiện như thế, sao lại là người mà cô ta không đắc tội lỗi chứ?