Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1364

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:57:01
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Tuấn thật sự rất khó xử, chỉ có thể tăng thêm âm lượng nói với nhân viên bán hàng: “Lần này thật sự là thái độ của cô có vấn đề, cô mau xin lỗi khách hàng đi.”

Nhân viên bán người xụ mặt, không cam lòng nhìn tới nhìn lui giữa Diệp Ninh và Vương Kim.

Nhất là khi nhìn thấy Vương Kim đang đứng khoanh tay ôm ngực, rõ ràng là đang hóng chuyện vui của cô ta thì trong lòng lại càng mâu thuẫn nhiều hơn nữa.

Bắt cô ta khom lưng xin lỗi loại người quê mùa như thế này, đúng là đang sỉ nhục nhân cách của cô ta mà.

“Tôi sẽ không xin lỗi!”

Cô ta gân cổ lên bày tỏ rõ thái độ của mình, cô ta tuyệt đối sẽ không chịu ấm ức như thế này.

Cao Tuấn nhức đầu, thân là quản lý cửa hàng bán xe, anh ta cần phải bày tỏ rõ thái độ củ mình mới được.

Cố tình lúc này Diệp Ninh còn nói thêm: “Thì ra cửa hàng bán xe này quản lý nhân viên như thế, hôm nay tôi cũng coi như là mở mang tầm mắt.”

Câu nói này chẳng khác nào đang vẻ mặt Cao Tuấn.

Nhân viên bán hàng nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Diệp Ninh, ước gì có thể chọc thủng cơ thể cô.

“Cô cũng đừng khó xử quản lý Cao, ở nơi này không có ai có thể ép tôi làm việc cả. Cô muốn mua xe thì mua, không mua thì mau biến đi!”

Toàn bộ cửa hàng bán xe, ngoại trừ tiếng la hét của cô ta ra thì không còn bất cứ âm thanh nào khác.

Cao Tuấn hoàn toàn không thể nào ngăn cản được nhân viên bán hàng, mếu mặt.

Hiện tại anh ta chỉ có thể trông mong rằng người phụ nữ đeo khẩu trang này sẽ không có bối cảnh thân phận gì quá lớn.

Đến cả Vương Kim cũng nhíu chặt mày, đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy một nhân viên bán hàng kiêu ngạo đến mức này.

“Diệp Ninh, xem ra người này có chỗ dựa đó.”

Anh ấy cũng không hề cố ý hạ thấp âm lượng, mặt ngoài thì giống như đang nhắc nhở Diệp Ninh, nhưng trên thực tế lại đang cố ý làm cho tất cả mọi người đều có thể nghe được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1364.html.]

Nhân viên bán hàng đắc ý ưỡn thẳng ngực, giống như đây là chuyện quang vinh gì lắm.

“Đúng vậy, tôi có chỗ dựa đó, hơn nữa chỗ dựa của tôi là người mà mấy thứ như các người cả đời này cũng không đắc tội nổi! Cho nên mấy người muốn tìm lại tôn nghiêm trước mặt tôi đó hả, nằm mơ đi thôi!”

Vương Kim và Diệp Ninh liếc nhìn nhau, sau đó Vương Kim thở dài một cách khoa trương.

TBC

“Quả nhiên người có chỗ dựa đúng là quá ghê gớm nhỉ, loại dân chúng tầm thường như chúng ta cũng chỉ có thể bị nhục mạ.”

Nhân viên bán hàng nghe anh ấy tự nhận mình là dân chúng tầm thường thì lại càng tự tin hơn nữa: “Nếu mấy người đã biết thì mau cút đi.”

Vương Kim nhìn gương mặt xấu xí của cô ta, giống như đang nhìn một đứa ngu.

Chuyện nên nói cũng đã nói hết rồi, tiếp theo đây cũng đã đến lúc Diệp Ninh ra trận rồi.

“Kiểu gì cũng sẽ có chỗ để nói lý mà thôi.” Diệp Ninh nói lời này càng giống như là đang tự lầm bầm nói chuyện một mình.

Vương Kim cũng phối hợp gật đầu.

Diệp Ninh ra hiệu với anh ấy nói: “Vậy chúng ta đi đổi một nơi khác đi.”

Cao Tuấn lộ ra vẻ mặt khó hiểu nghe hai người bọn họ nói chuyện với nhau, không rõ Diệp Ninh nói đổi chỗ khác để nói lý là có ý gì?

Nhưng mà không bao lâu sau Vương Kim đã cho anh ta một câu trả lời: “Hay là chúng ta trực tiếp đi khiếu nại với chủ tịch tỉnh đi? Dù sao thì nơi này cũng là công ty của quốc gia, quần chúng nhân dân bị ăn hiếp, lãnh đạo chắc chắn sẽ làm chủ chúng ta.”

Khóe miệng Cao Tuấn không nhịn được run rẩy, nghĩ kiểu gì cũng không ngờ rằng bọn họ lại còn có ý tưởng này?

Rốt cuộc thì bọn họ có bị ngu không thế?

Không lẽ ai muốn gặp chủ tịch tỉnh là đều có thể gặp được sao?

Ý tưởng hoang đường này rõ ràng là chuyện không thể nào thực hiện được.

Diệp Ninh lắc đầu: “Cũng không cần phải phiền phức như thế. Chúng ta đi liên hệ với phóng viên của tòa soạn báo đi, tôi nghĩ bọn họ sẽ rất muốn đưa tin về loại tin tức này.

Vương Kim bừng tỉnh hiểu ra: “Đúng vậy, tại sao tôi lại không nghĩ đến vấn đề này. Nhân viên cửa hàng bán xe ỷ thế h.i.ế.p người, nhục mạ, ăn h.i.ế.p khách hàng. Quản lý của cửa hàng bán xe cũng không chịu ra mặt xử lý, bao che, không thèm để ý đến danh dự và quyền lợi của người tiêu thụ. Tin tức này chắc chắn sẽ làm cho xã hội coi trọng.”

Loading...