Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1352

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:56:35
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người phụ nữ kia cũng không hề cố ý hạ thấp âm lương, cho nên Diệp Ninh cũng có thể nghe được loáng thoáng.

Cô cũng không quá tức giận, bởi vì trước kia cô đã gặp được quá nhiều tình huống tương tự như thế này rồi.

Vương Kim còn chưa đến, cô nhìn thoáng qua đồng hồ, là cô đến sớm.

Nhưng mà hiện tại cô cũng không thể xoay người đi về được, nếu không chắc chắn sẽ bị mọi người cho rằng cô đang chột dạ.

Hai người phụ nữ kia vẫn đang tiếp tục nói chuyện, hoàn toàn không kiêng dè đương sự là Diệp Ninh đang có mặt ở nơi này.

“Mọi người đều là như thế đó, không thể quản được miệng của người khác, nhưng lại có thể quản được lỗ tai và trái tim của mình. Những lời khó nghe thì đừng nghe.”

Giọng nói dịu dàng của Giang Húc Đông từ một bên khác của Diệp Ninh vang lên, anh ấy cũng không hề hạ thấp giọng, làm cho hai người phụ nữ kia nghe được rõ ràng.

Hai người phụ nữ kia nhìn thấy anh ấy, sắc mặt đều hơi thay đổi, lập tức kết thúc đề tài xoay người rời đi.

Thế giới giống như hoàn toàn yên tĩnh lại.

“Anh Giang, sao mới sáng sớm mà anh đã đi ra ngoài rồi.” Diệp Ninh biết lúc nãy anh ấy đang cố ý giải vây giúp cô, thật ra cô cũng không để ý đến hai người phụ nữ kia.

Giang Húc Đông nở một nụ cười ấm áp: “Dậy sớm tập thể dục, vừa lúc đi đến bên này.”

Diệp Ninh nhìn Giang Húc Đông mặt mày sáng sủa, hiện tại anh ấy giống như đã thay da đổi thịt, biến thành một con người khác.

“Cô vừa mới quay về làm việc, cảm thấy thế nào, có còn chịu nổi không?” Giang Húc Đông quan tâm hỏi.

Diệp Ninh gật đầu: “Tôi nói ra có lẽ anh sẽ không tin, nhưng công việc hiện tại của tôi còn nhẹ nhàng hơn trước kia rất nhiều, hơn nữa trong đoàn còn cung cấp cho tôi một văn phòng riêng nữa.”

“Vậy sao? Vậy chứng minh đoàn văn công đánh giá rất cao năng lực của cô.” Giang Húc Đông hoàn toàn chắc chắn năng lực của cô.

Diệp Ninh cũng không phủ nhận: “Nhưng mà càng ngày tôi càng có nhiều việc ở bên ngoài, thời gian tôi ở lại trong đoàn sẽ chỉ càng ngày càng biết, không biết trạng thái này còn có thể kéo dài trong bao lâu nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1352.html.]

Tuy rằng cô rất thích đoàn văn công, nhưng mà trong lòng cô cũng rất rõ ràng, có lẽ tình hình của cô đã không còn phù hợp ở lại trong đoàn nữa.

Giang Húc Đông an ủi nói: “Cứ thuận theo tự nhiên là được rồi.”

TBC

“Ừm. Anh Giang, sau này anh có dự tính gì không?” Diệp Ninh thấy cơ thể của anh ấy đã khôi phục rất tốt rồi, người như anh ấy sẽ không cam tâm tình nguyện làm một người bình thường mãi như thế.

Giang Húc Đông vươn vai nói: “Tính toán thì cũng có không ít đó, nhưng mà còn không biết có được hay không. Chờ sau này tôi xác định rồi lại nói cho cô biết.”

“Được rồi. Nếu như có chuyện gì tôi có thể giúp được thì anh cứ việc nói.” Diệp Ninh vẫn khá có lòng tin với năng lực của mình.

Giang Húc Đông nhìn gương mặt tươi cười của cô, cũng xác nhận cô không bị những lời châm chọc kia ảnh hưởng.

Đây là chuyện tốt nhất.

“Thật ra đây cũng là những lời tôi muốn nói với cô, nếu như có chuyện gì tôi có thể giúp được cho cô thì cô cứ việc nói với tôi. Cho dù tôi không giúp được gì thì tôi cũng không ngại trở thành một người lắng nghe.”

Thật ra tình hình hiện tại của cô mới gọi là phiền phức đầy mình.

Mặc dù anh ấy cũng rất muốn hỏi cho rõ, vì sao cô sẽ xảy ra tai tiếng với loại người như Mục Văn Hạo.

Nhưng mà anh ấy càng biết bản thân mình không có thân phận và lập trường đi quan tâm, hơn nữa cô cũng chưa chắc sẽ chịu nói.

Cuối cùng mọi lo lắng đều chỉ có thể biến thành một tiếng cười khổ.

Diệp Ninh cười nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ không khách sáo với anh Giang đâu.”

Lúc này Vương Kim đã lái xe đến, hơn nữa còn vững vàng dừng xe trước mặt hai người.

“Anh Giang, tôi phải đi làm rồi.” Diệp Ninh chủ động chào tạm biệt với anh ấy.

“Được rồi.” Giang Húc Đông nhìn theo cô đi lên xe”

Vương Kim xuyên thấu qua cửa sổ, quan sát bóng dáng Giang Húc Đông vài lần, chỉ cảm thấy anh ấy có chút quen mắt.

Loading...