Đoàn văn công.
Buổi trưa Diệp Ninh đi vào nhà ăn ăn cơm, gặp được mấy người Lý Mạn Mạn.
Cô mua đồ ăn xong, vốn dĩ đang định đi tâm sự với mọi người, nhưng mà lại bị Từ Minh Vũ cũng đang ở trong nhà ăn gọi đi.
Từ Minh Vũ cố ý tìm một góc yên tĩnh.
“Mấy ngày nay cô có đọc báo không?”
“Anh đang nói chuyện điện ảnh sao?” Diệp Ninh thuận miệng đáp, dù sao ngày hôm qua Trương Quốc Trụ cũng đã nhắc đến chuyện này với cô rồi.
Vẻ mặt Từ Minh Vũ hơi khựng lại, sau đó giống như thả lỏng lại, lập tức nói theo lời nói của cô.
“Đúng vậy, điện ảnh mà đạo diễn Ngô và đạo diễn Trương quay chụp cũng sắp công chiếu rồi, nhưng mà hiện tại ở bên ngoài lại đang có rất nhiều lời nghị luận không hay.”
Anh ta cũng không biết Diệp Ninh là biên kịch của bộ điện ảnh, chỉ cho rằng cô để ý đến tin tức điện ảnh là vì Trương Quốc Trụ mà thôi.
“Mấy ngày hôm trước tôi cũng đi xem bộ phim của đạo diễn Đan thăng rồi. Nói thật đề tài vẫn khá mới mẻ độc đáo, nội dung cũng không tồi, phản ứng người xem cũng còn tạm được, xem như thành công. Không biết bộ điện ảnh do đạo diễn Trương quay chụp có thể đạt tới hiệu quả như vậy hay không.”
Diệp Ninh cũng nghe nói đánh giá của người ngoài đối với điện ảnh của Đan Thăng, hiện tại Từ Minh Vũ cũng nói như vậy, làm cô càng là có chút hứng thú hơn nữa.
Tuy rằng cô đã xem qua kịch bản từ trước, nhưng nội dung quay chụp thực tế vẫn là có một ít khác nhau với trong điện ảnh.
“Vậy cứ rửa mắt mong chờ đi.”
Từ Minh Vũ gật gật đầu phụ họa: “Cô sáng tác ca khúc thế nào rồi? Có cần chúng tôi giúp đỡ gì không?”
Sắp sửa đến hạn chót nộp bài, bọn họ đã đặt hết toàn bộ hi vọng lên người cô.
Diệp Ninh trả lời khá bảo thủ: “Tôi đã có một chút ý thưởng, có lẽ trong hai ba ngày tới sẽ hoàn thành.
Từ Minh Vũ nghe cô nói như thế, cũng yên tâm một chút.
“Được rồi, vậy cô cứ yên tâm sáng tác đi, mấy chuyện khác đừng lo lắng đến.”
Nghĩ đến bài báo về Diệp Ninh và Mục Văn Hạo hồi sáng hôm nay, anh ta cũng rầu thay cho Diệp Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1347.html.]
Diệp Ninh và Mục Văn Hạo?
Rõ ràng là hai người chẳng có bất cứ liên quan gì với nhau, tại sao lại đột nhiên phát sinh tai tiếng chứ?!
“Đội trưởng Từ, anh nhìn tôi như thế làm gì?”
Diệp Ninh nhận ra sự khác thường của anh ta.
Lúc này Từ Minh Vũ mới nhận ra mình đang ngẩn người, vội nói: “Không có gì, hiện tại cô và doanh trưởng Cố như thế nào rồi?”
Diệp Ninh trả lời: “Khá tốt.”
“Khá tốt, là rất tốt sao?” Từ Minh Vũ vô cùng cẩn thận hỏi tiếp.
Dù sao thì lần trước Cố Phong có thể từ bỏ tính mạng chỉ để cứu cô. Bọn họ đã sớm nhận ra hai người bọn họ rất có khả năng sẽ lại đến với nhau thêm lần nữa.
Diệp Ninh hơi suy nghĩ, hạ thấp giọng nói: “Chúng tôi đã quyết định phục hôn rồi.”
“A! Tốt quá rồi!” Từ Minh Vũ kích động hô to, làm cho những người bên cạnh đều rối rít nhìn sang.
Anh ta thật sự mừng thay cho Diệp Ninh, so với cái tên Mục Văn Hạo kia thì rõ ràng Cố Phong mới là người đáng để phó thác cả đời hơn.
TBC
“Tôi thật sự không ngờ, hai người vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn cứ lại đến với nhau!”
Anh ta nhịn không được cảm thán.
Khóe môi của Diệp Ninh cũng gợi lên một chút ý cười, thật ra cô cũng không nghĩ đến chuyện này.
Từ Minh Vũ rất vui vẻ, lại nghĩ đến bài báo kia.
Chỉ e là nếu cô biết được, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Anh ta suy nghĩ vài giây, vẫn cứ quyết định tạm thời không nói cho cô biết, có thể kéo dài được bao lâu thì kéo dài bất lâu.
Nhưng mà anh ta lại không ngờ rằng, mới nửa tiếng sau, Lý Mạn Mạn đã lắm miệng nói ra chuyện mà anh ta muốn giấu diếm.
Diệp Ninh ăn cơm trưa xong, đang ở trong văn phòng nghỉ ngơi thì Lý Mạn Mạn đã cố ý đi đến tìm cô.
Cô ấy không chỉ đến mà còn mang theo tờ báo kia.