Lúc này trong phòng vệ sinh, Diệp Ninh đang đứng ở vòi hoa sen, dòng nước ấm áp làm xung quanh bốc lên một lớp hơi nước mờ ảo, bên trong hơi nước là cơ thể thướt tha của cô...
Chỉ mới nhìn thoáng qua, Cố Phong đã hoàn toàn trầm luân.
Lý trí nói cho anh, phi lễ chớ coi, phải nhanh chóng đi ra ngoài.
Nhưng mà hai chân của anh giống như là mọc rễ nảy mầm, hoàn toàn hoạt động không được chút nào.
Diệp Ninh cũng phát hiện ra anh anh, trong nháy mắt có chút hoảng loạn, sau khi nhận ra đó là anh thì cô ngược lại hoàn toàn bình tĩnh xuống.
Trong hai người bọn họ, cũng không biết ai là người hành động trước, chờ đến Cố Phong phản ứng lại thì anh và Diệp Ninh đã cùng nhau đứng ở dòng nước, đôi bên đã hoàn toàn trần như nhộng.
Sáng sớm.
Diệp Ninh nằm trong khuỷu tay của Cố Phong tỉnh lại.
Đầu óc của cô vẫn cứ hoa mắt chóng mặt.
Vài giây sau, cuối cùng cô cũng ý thức được không thích hợp, nhẹ nhàng xoay người.
Sau khi nhìn thấy gương mặt đang ngủ say của Cố Phong, mặt cô lập tức đỏ bừng lên.
Cho dù không nhìn xuống bên dưới thì cô cũng có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, cơ thể dưới chăn của hai người bọn họ đều... trần như nhộng!
Cho nên tối hôm qua bọn họ đã làm rồi hả?!!
Cô cố gắng nhớ lại, nhưng mà ký ức trong đầu lại hoàn toàn trống trơn, không có bất cứ hình ảnh nào hết!
Bình tĩnh.
Ai cung nói là sau khi làm lần đầu tiên xong, thân thể chắc chắn sẽ có khác thường.
Cô nín thở cảm nhận cái “khác thường” kia.
Hình như là có hơi khó chịu thật?!
Cô đột nhiên hối hận vì sao tối hôm qua mình lại uống nhiều rượu như thế, cho nên đến cả lần đầu tiên của bọn họ đều không nhớ rõ.
Nếu ông trời lại cho cô có cơ hội làm lại từ đầu lần nữa, cô nhất định phải giữ lại ba phần tỉnh táo mới được.
Tuy rằng không nhớ rõ quá trình, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Không ngờ tốn nhiều thời gian như thế, bọn họ mới đi đến một bước này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1340.html.]
Cô chậm rãi bò dậy, muốn lén hôn gương mặt Cố Phong một chút, cho anh một nụ hôn chào buổi sáng.
Cánh môi vừa mới chạm vào làn da của Cố Phong, Cố Phong lập tức mở bừng mắt.
Gương mặt xinh đẹp của cô hỏi đỏ lên, giống như làm chuyện gì xấu bị bắt quả tang tại trận vậy.
Cô đang định nói “chào buổi sáng” thì Cố Phong vừa mới tỉnh lại ánh mắt đã tối sầm, trực tiếp hôn lên môi của cô.
Diệp Ninh không ngờ rằng mới sáng sớm đã nhận được một nụ hôn chào buổi sáng nhiệt tình lại nóng bỏng như thế.
Đầu óc cô lại càng mơ mơ màng màng hơn.
Mãi đến khi tiếng hô hấp của Cố Phong càng thêm dồn dập, cuối cùng mới chịu dừng lại.
Nhưng cho dù là thế, anh cũng không buông cô ra mà vẫn cứ ôm chặt lấy cô vào trong lòng ngực.
Toàn thân Diệp Ninh giống muốn bốc cháy, không dám nhúc nhích tí nào.
“Anh không đi bộ đội sao?”
Cô nỉ non hỏi Cố Phong.
Hôm nay cô cũng có công việc ở đoàn văn công.
Cố Phong vẫn cứ không nỡ buông tay ra: “Chúng ta nằm thêm một lúc nữa đi.”
TBC
Cơ thể mềm mại thơm tho ở trong ngực, muốn bò khỏi giường thật sự cần phải có lực tự chủ rất lớn.
“Ừ.” Diệp Ninh nhẹ nhàng đồng ý.
Lại vài phút trôi qua, Cố Phong buộc phải bò dậy.
Đây là lần đầu tiên Diệp Ninh nhìn thấy trực diện cơ thể của anh vào ban ngày ban mặt như thế này.
Cô vừa xấu hổ, lại vừa không khống chế được hai mắt của mình.
Cố Phong thì lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, thong thả ung dung mặc quần áo vào, sau đó không chút hoang mang đi vào phòng vệ sinh.
Diệp Ninh nhìn cửa phòng vệ sinh đóng lại, vỗ nhẹ lên gương mặt đỏ rực của mình, cực lực đè lại trái tim đang đập điên cuồng của mình.
Đúng là muốn c.h.ế.t thật mà, tại sao cô lại si mê anh như thế chứ?!
Định lực của cô còn không bằng một người đàn ông như Cố Phong nữa!
Mà cô lại không biết rằng, ngay khoảnh khắc cửa phòng vệ sinh đóng lại, Cố Phong trông có vẻ vô cùng bình tĩnh lập tức đầu hàng ngay, không chỉ mặt đỏ bừng mà đến cả lỗ tai và cổ cũng đỏ rực không kém.