Diệp Ninh không về nhà mà lại bảo Cố Phong lái xe đưa cô đến đoàn văn công.
Thay vì nằm trong nhà suy nghĩ lung tung thì còn không bằng đi làm như mọi hôm.
“Tối nay tan ca anh đến đón em.” Trước khi đi, Cố Phong còn cố ý dặn dò với cô.
Diệp Ninh gật đầu.
Cố Phong cúi người hôn lên trán của cô.
“Em đừng suy nghĩ quá nhiều, tối nay gặp lại.”
“Tối nay gặp lại.”
Diệp Ninh nhìn theo Cố Phong rời đi, sau đó mới đi vào đại sảnh của đoàn văn công.
Nhưng mà không bao lâu sau cô đã dừng chân lại.
Cô do dự vài giây, quyết định gọi điện thoại cho Mộng Kiều Nhụy.
Hiện tại Mục Văn Hạo đang ở trong bệnh viện cấp cứu, đang là thời điểm anh ta yếu ớt nhất, nếu Mộng Kiều Nhụy có thể nắm bắt được cơ hội này đương nhiên là tốt nhất.
Lúc Mộng Kiều Nhụy nhận được điện thoại của cô cũng rất kinh ngạc bất ngờ, nghe được chuyện Mục Văn Hạo lại còn tự mình hại mình, đang bị thương nặng cấp cứu ở trong bệnh viện lại càng khiếp sợ đến không dám tin.
“Tôi sẽ đi qua đó. Nhưng mà Diệp Ninh à, cô thật sự nên chuẩn bị sẵn tâm lý, anh ta vì cô, thật sự đã điên rồi.”
Mộng Kiều Nhụy nhắc nhở làm cho cảm xúc vốn dĩ đang cực kỳ bất an của Diệp Ninh càng thêm căng thẳng hơn nữa.
“Anh ta còn làm cái gì nữa?”
Nếu không thì cô ta tuyệt đối sẽ không nói như thế.
“Trong mấy tháng cô không ở nơi này, anh ta đi khắp nơi vơ vét tìm phụ nữ có gương mặt tương tự như cô, huấn luyện cho mấy người bọn bắt chước theo tiếng nói cử động của cô. Đến cả Phùng Ninh Ninh mà Hồng Hải đang dùng toàn lực lăng xê cũng là thế thân của cô do anh ta đào tạo ra được!”
Diệp Ninh chỉ cảm thấy vô cùng khó thở, vậy mà lại còn có chuyện này nữa hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1333.html.]
Lại liên tưởng đến chuyện Mục Văn Hạo tự mình hại mình, cô thật sự tin tưởng lời Mộng Kiều Nhụy nói, Mục Văn Hạo đã điên rồi!
Chờ cô cúp điện thoại, mới phát hiện ra lòng bàn tay của mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Từ trước đến nay cô còn chưa bao giờ sợ hãi một người đến mức như thế.
Cố Phong nói rất đúng, chuyện quan trọng nhất sau này chính là bảo đảm vấn đề an toàn khi ra vào mỗi ngày, để đề phòng những hành vi càng thêm điên cuồng của Mục Văn Hạo…
Kinh thành, xưởng sản xuất điện ảnh.
Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ đang tiến hành chế tác hậu kỳ cho bộ điện ảnh này.
Triệu Chí Viễn của bộ phận tuyên truyền sốt ruột chạy đến.
“Đạo diễn Ngô, đã xảy ra chuyện rồi!”
Hai người đồng thời dừng công việc trong tay lại.
“Chuyện gì thế này?”
“Ngày hôm qua bên Đan Thăng tổ chức tiệc chúc mừng, trong bữa tiệc đó, Lý Hiểu đã nhắc đến điện ảnh của chúng ta. Nói là điện ảnh của chúng ta sao chép phim của bọn họ. Bắt đầu từ sáng sớm ngày hôm nay, điện thoại của tôi đã bị các truyền thông gọi đến phát nổ luôn rồi, tất cả mọi người đều đang hỏi thăm chuyện này.”
Tuy rằng Triệu Chí Viễn vô cùng kiên định giải thích với những người đó, điện ảnh hoàn toàn không có chuyện sao chép, nhưng mà hiệu quả lại cực nhỏ.
Thật ra từ mấy tháng trước, loại đồn đãi vớ vẩn này vẫn luôn có, nhưng cho dù là Ngô Thu Á hay Trương Quốc Trụ thì đều không để trong lòng.
Nhưng mà lần này Lý Hiểu lại công khai nói những lời này ra bên ngoài, mức độ đáng tin lập tức bay lên vèo vèo.
“Tôi nghe một người bạn ở rạp chiếu phim nói số người xem điện ảnh của Đan Thăng ngày hôm nay tăng cao rất nhiều, mức độ nổi tiếng đã tăng cao chót vót.”
Rất rõ ràng, Lý Hiểu đang lợi dụng dư luận của chuyện này để gia tăng thêm mức độ nổi tiếng của điện ảnh.
Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ liếc nhìn nhau, không ngờ rằng Lý Hiểu lại có thể làm việc này đến mức cực đoan như thế.
“Vậy cô ta có nói biên kịch của điện ảnh chúng ta là Diệp Ninh không?” Đây là vấn đề đầu tiên mà Ngô Thu Á quan tâm.
TBC
Triệu Chí Viễn lắc đầu: “Chuyện này thì không nói đến.”