Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1332

Cập nhật lúc: 2025-03-26 08:19:05
Lượt xem: 8

Cơn đau đớn kịch liệt làm Mục Văn Hạo lập tức mất đi quyền khống chế cơ thể, ngã phịch xuống đất.

Diệp Ninh miễn cưỡng khống chế xúc động muốn đi qua đỡ của mình, đứng yên tại chỗ, khinh thường sự đau đớn của anh ta.

“Mục Văn Hạo, không lẽ anh còn chưa rõ sao? Tôi không yêu anh thì chính là không yêu anh, cho dù hiện tại anh đang đau đớn như thế thì tôi cũng không đau lòng chút nào. Cho dù anh thật sự c.h.ế.t trước mặt tôi thì tôi cũng sẽ không rơi giọt nước mắt nào.”

Cô nhất định phải làm người đàn ông này hoàn toàn hết hi vọng với cô mới được!

Đầu óc của Mục Văn Hạo đã gần như muốn ngất đi, cơn đau đớn trên miệng vết thương lập tức bị hận ý trong lòng bao phủ.

Nếu như ánh mắt có thể g.i.ế.c người, hiện tại Diệp Ninh đã bị anh ta bầm thây vạn đoạn rồi.

Người phụ nữ này dám ngó lơ tình cảm chân thành của anh ta, làm anh ta tổn thương như thế!!

Ngay sau đó, Diệp Ninh không hề dừng lại nữa, xoay người đi ra cửa.

“Quay về! Cô... Quay về ngay cho tôi!!” Mục Văn Hạo khàn giọng gầm nhẹ, muốn cản cô lại!

Nhưng mà Diệp Ninh lại không thèm quay đầu lại.

Cửa phòng bệnh mở ra, ngoài cửa, bóng dáng của Cố Phong xuất hiện trong ánh mắt dữ tợn của Mục Văn Hạo.

Tuy rằng chỉ có một giây ngắn ngủi, nhưng Mục Văn Hạo vẫn nhìn thấy rất rõ ràng.

Trong lòng anh ta dâng lên sát ý ngập trời!

TBC

Y tá nhanh chóng chạy vào, thấy anh ta lại đang quỳ rạp dưới đất, vết thương chảy m.á.u đầm đìa, vội vàng la to gọi bác sĩ đến.

Một lúc sau, bác sĩ chạy đến,

Mà Mục Văn Hạo cũng hoàn toàn mất đi ý thức, trong miệng vẫn cứ nỉ non cái tên anh ta cực hận.

Diệp Ninh đứng bên cạnh Cố Phong, nhìn thấy được cảnh bác sĩ cấp cứu cho Mục Văn Hạo trong phòng bệnh mặt mày cũng trắng bệch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1332.html.]

Cô không biết lần này cô kích thích Mục Văn Hạo như thế là đúng hay sai nữa?

Bởi vì đối với người đàn ông này, cho dù cô làm cái gì thì cũng đều là sai.

Cố Phong rõ ràng cũng cảm nhận được sự thấp thỏm và bất an của cô, dùng sức đỡ lấy cô.

“Cố Phong, anh dẫn đồng chí Diệp Ninh về nhà trước đi.” Lữ Đình ở bên cạnh nhắc nhở, anh ấy cũng nhận ra trạng thái của Diệp Ninh không được ổn cho lắm.

Lúc nãy Mục Văn Hạo đã thừa nhận vết thương của anh ta không liên quan đến Diệp Ninh, cho nên bọn họ cũng không cần tiết phải ở lại nữa.

“Tiểu Ninh, chúng ta đi về thôi.” Cố Phong vừa nói vừa ôm vai cô đi ra ngoài.

Chờ đến khi hai người ra khỏi bệnh viện, đứng dưới ánh nắng mặt trời, Diệp Ninh mới cảm thấy cảm giác lạnh lẽo dưới đáy lòng bị xua tan đi một chút.

Cố Phong ngồi ở trong xe, trấn an cảm xúc của cô.

“Em đã nói chuyện rõ ràng với anh ta, cho nên anh ta mới bị kích thích đến mức chịu không nổi.” Diệp Ninh muốn nói cho anh chuyện này, nhưng giọng nói lại ngập ngừng không quyết đoán.

Cố Phong lập tức khen ngợi: “Em làm đúng lắm.”

Trong lòng Diệp Ninh vẫn cứ bất an, nhìn chằm chằm vào anh xác nhận: “Có thật không, em sợ anh ta lại làm ra chuyện đáng sợ hơn nữa.”

Hơn nữa nỗi lo lắng này của cô chắc chắn không phải là lo lắng không đâu.

Cố Phong đương nhiên cũng hiểu, mặt mày nghiêm túc nói: “Cho nên tiếp theo đó chúng ta nhất định phải bảo vệ tốt sự an toàn của bản thân.”

Anh biết rõ Mục Văn Hạo không có năng lực làm gì anh, mục tiêu của người đàn ông kia chỉ có thể là Diệp Ninh.

Anh dịu dàng nâng mặt cô lên, làm ánh mắt hoảng loạn của cô nhìn thẳng vào mắt mình.

“Tiểu Ninh, em nghe anh nói. Cho dù không phải ngày hôm nay thì sớm muộn gì em cũng sẽ trở mặt cắt đứt hoàn toàn với anh ta. Binh tới tướng đỡ, chúng ta cứ yên lặng xem tình hình thế nào.”

Cố Phong nói như thế đúng là cũng làm Diệp Ninh bình tĩnh hơn rất nhiều.

Anh nói đúng, giữa cô và Mục Văn Hạo đã hoàn toàn không có cơ hội cứu vãn gì nữa, thay vì cứ tiếp tục lá mặt lá trái với nhau, còn không bằng hoàn toàn phân rõ giới hạn như bây giờ.

Loading...