Cố Phong biết chuyện của Mục Văn Hạo kích thích rất lớn đến cô, cũng không hỏi tiếp nữa, mà lại vô cùng chu đáo lau khô mái tóc cho cô.
“Anh nấu mì cho em.”
Từ lúc tan ca đến bây giờ, cô chắc chắn vẫn chưa từng ăn cơm.
Diệp Ninh đang chuẩn bị nói cô không muốn ăn, nhưng lại không muốn lãng phí lòng tốt của anh.
Hai người cùng nhau ngồi ở trước bàn cơm.
Mì sợi vị rất nhạt, bên trên có chút rau xanh và trứng gà.
“Của anh đâu?”
Diệp Ninh nhìn thấy trên bàn chỉ có một chén mì.
Cố Phong nói: “Anh không đói bụng.”
“Vậy chúng ta ăn chung với nhau đi.” Diệp Ninh vừa nói vừa cầm một đôi đũa đặt ở trước mặt anh.
Cố Phong cũng không từ chối cô, hai người cùng nhau ăn một chén mì.
Chờ đến khi mì sợi nóng hổi chui vào bụng, Diệp Ninh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, đồng thời cũng cảm thấy có chút mỏi mệt.
“Tối nay anh còn đi về không?”
Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập mong đợi.
Cố Phong lại hỏi: “Em có muốn anh ở lại không?”
Diệp Ninh không chút do dự nói: “Muốn.”
Đây cũng chính là câu trả lời Cố Phong mong muốn: “Vậy anh ở lại.”
Nói xong anh đứng dậy đứng ở trước mặt cô.
Diệp Ninh đang định hỏi anh có chuyện gì thế, đã bị anh ôm ngang lên.
Ngay khoảnh khắc dán lên lồng n.g.ự.c của Cố Phong, mọi cảm xúc tối tăm của cô đều biến mất hoàn toàn.
Cố Phong vô cùng cẩn thận đặt cô lên giường sau đó tùy tay cởi áo khoác của mình ra.
Diệp Ninh nhìn hành vi của anh, gương mặt xinh đẹp đỏ lên.
“Anh, làm cái gì?”
Giây tiếp theo Cố Phong cũng lên giường, hơn nữa lại ôm cô vào trong lòng n.g.ự.c lần nữa.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động đối với chuyện trên giường như thế.
Nhưng mà đêm nay Diệp Ninh thật sự không có tâm trạng và hơi sức đi làm mấy chuyện này.
“Yên tâm, anh không làm gì hết, cứ nằm như thế ngủ với em thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1328.html.]
Giọng nói khàn khàn của Cố Phong vang lên ở bên tai cô.
Diệp Ninh hiểu ý của anh, cũng cảm động trước sự chu đáo của anh.
TBC
“Ừm.”
Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cảm nhận được tiếng tim đập mạnh mẽ và dứt khoát của anh.
“Hôm nay em sợ lắm đúng không?” Cố Phong không dám ôm quá chặt, sợ sẽ làm đau cô.
Nhưng mà lại không dám không ôm, sợ cô không cảm nhận được sự tồn tại của anh.
“Ừm.”
Diệp Ninh không có phủ nhận.
Trước kia cô cũng gặp qua cảnh càng m.á.u me hơn, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mục Văn Hạo thật sự đ.â.m con d.a.o găm kia vào trong ngực, cô cũng cảm thấy sợ hãi và sởn tóc gáy từ xưa đến nay chưa từng có.
“Đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ không làm anh ta làm em bị thương.”
Cố Phong đang hứa hẹn với cô, lại càng là tự nhắc nhở chính anh!
Là do anh sơ suất, tại sao anh lại không nghĩ đến chuyện Mục Văn Hạo sẽ đi quấy rầy cô chứ!
Trong lòng Diệp Ninh khẽ run lên, cũng ôm chặt lấy anh.
“Em không sợ anh ta làm em bị thương, em sợ anh ta sẽ hại anh.”
Cơ thể Cố Phong đột nhiên cứng đờ, khiếp sợ nghe thấy lời nỉ non của cô.
Anh thậm chí không biết nên miêu tả tâm trạng hiện tại của mình như thế nào nữa.
“Sao em lại ngốc như thế, sao anh ta có thể làm anh bị thương được chứ?”
Thì ra bọn họ vẫn luôn để ý đến đối phương.
Diệp Ninh không cảm thấy mình ngốc, bởi vì Mục Văn Hạo thật sự quá khủng bố, thật sự có thể làm ra bất cứ chuyện gì.
Nhưng mà hiện tại ngoại trừ việc tránh xa anh ta ra, cô không còn có cách nào với anh ta nữa.
Chẳng lẽ giữa cô và Mục Văn Hạo thật sự phải đến c.h.ế.t mới có thể dừng lại sao.
Cố Phong cũng đã hoàn toàn mất kiên nhẫn đối với Mục Văn Hạo.
Người đàn ông này hết lần này đến lần khác trêu chọc Diệp Ninh, chạm đến giới hạn cuối cùng của anh, anh nhất định phải nhanh chóng giải quyết người đàn ông này!
“Cố Phong, anh hứa với em đi, không cần vì em mà làm ra bất cứ chuyện gì không nên làm.”
Diệp Ninh giống như đã đoán được anh đang nghĩ gì, run giọng cầu xin.
Đó chính là chuyện cô sợ hãi nhất.
Vẻ âm u trong đáy mắt Cố Phong biến mất, trịnh trọng hứa hẹn: “Anh sẽ không làm thế.”