Ngô Hàm Nhu đứng ở trong con hẻm nhỏ ở đối diện tiệm trà Phúc Vận, vẫn luôn để ý đến động tĩnh ở bên kia.
Mục Văn Hạo lợi dụng cô ta, hẹn Diệp Ninh đi đến nơi này.
Cô ta cũng không biết lần này Mục Văn Hạo đi gặp Diệp Ninh là muốn làm cái gì?
Tuy rằng cô ta đã quyết định hợp tác với Mục Văn Hạo, nhưng cũng phải bảo đảm sự an toàn của Diệp Ninh.
Mục đích của cô ta chỉ là chia rẽ Diệp Ninh và Cố Phong, sáng tạo cơ hội cho Giang Húc Đông mà thôi.
Cho nên cô ta mới đứng canh ở nơi này, tính toán thời gian Mục Văn Hạo đi vào, một khi có chuyện gì đó không ổn thì cô ta có thể trực tiếp xông vào đầu tiên.
Mà hiện tại Mục Văn Hạo đã đi vào trong tiệm trà được mười phút rồi.
Ngay lúc cô ta đang suy nghĩ xem có nên đi vào đó kiểm tra tình hình hay không thì tiệm trà đột nhiên trở nên lộn xộn.
Có không ít người tụ tập trước cửa, sau đó hình như là có người bị nâng ra ngoài.
Ngô Hàm Nhu cố gắng muốn xem cho rõ là đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà những người vây xem lại chặn hết tầm nhìn của cô ta.
Một lúc sau, chiếc xe đậu bên ngoài tiệm trà của Mục Văn Hạo cũng được khởi động.
Tất cả mọi người người đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm vào hướng chiếc xe rời đi, khe khẽ nói nhỏ.
Cuối cùng Ngô Hàm Nhu cũng mất kiên nhẫn, bước nhanh qua đó.
“Ông chỉ, đã xảy ra chuyện gì thế?”
Cô ta có mục tiêu rõ ràng, đi thẳng đến ông chủ tiệm trà.
Sắc mặt của ông chủ tiệm trà cực kỳ khó coi, nhìn thấy cô ta thì cảm xúc lại càng thêm kích động.
“Cô Ngô, tại sao đến bây giờ cô mới đến? Bạn của cô xảy ra chuyện rồi!”
Ngô Hàm Nhu rõ ràng “bạn của cô” mà ông chủ nhắc đến chính là Mục Văn Hạo.
Nhưng mà cô ta nghe nói người xảy ra chuyện là Mục Văn Hạo chứ không phải Diệp Ninh thì ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
“Anh ta bị làm sao thế?”
“Anh bị bị d.a.o đâm, vết thương rất nghiêm trọng!” Ông chủ tiệm trà đè thấp giọng, vừa hoảng loạn lại vừa cảm thấy rất khó tin.
Căn phòng kia chỉ có hai người là Diệp Ninh và người đàn ông kia, khi ông ta nghe được tiếng hét to của Diệp Ninh, chạy đi vào trong phòng, nhìn thấy người đàn ông bị d.a.o găm đ.â.m vào ngực, còn ngã ở bên trong vũng máu, thật sự cảm thấy sợ hãi đến mức hồn vía lên mây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1323.html.]
Tình cảnh như thế này chỉ có một loại khả năng duy nhất, nhưng nếu thật sự là do Diệp Ninh làm, vì sao cô lại sốt ruột muốn đưa người đàn ông kia đến bệnh viện chứ?!
Cho dù như thế nào thì sự việc cũng phát sinh trong tiệm trà của ông ta, nếu người đàn ông kia thật sự có bất trắc gì thì ông ta khỏi cần làm ăn buôn bán nữa!
“Cái gì? Ông lặp lại lần nữa?” Ngô Hàm Nhu mở to mắt, cũng cực kỳ khó tin.
Mục Văn Hạo bị đâm?!
Ông chủ tiệm trà chỉ thiếu điều dùng tay bịt miệng cô ta lại, hiện tại cũng không thể để người ngoài biết được chuyện này.
TBC
Ngô Hàm Nhu thật sự không thể nào hiểu nổi, vì sao Mục Văn Hạo lại bị đ.â.m chứ?
Không lẽ anh ta muốn cưỡng h.i.ế.p Diệp Ninh, Diệp Ninh phản khác làm anh ta bị thương?
Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng là như thế.
“Hiện tại bọn họ đi đâu rồi?”
Cô ta sốt ruột hỏi.
“Bệnh viện! Đến bệnh viện rồi!”
Ngô Hàm Nhu thậm chí không đợi đối phương nói hết câu đã xoay người rời đi.
Cô ta nhất định phải nhanh chóng đi đến bệnh viện tìm hiểu rõ ràng xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Bệnh viện.
Mục Văn Hạo bị nhân viên y tế đẩy về phía phòng phẫu thuật.
Mặc dù ý thức của anh ta đã dần trở nên mơ hồ, nhưng vẫn cứ túm chặt lấy cổ tay của Diệp Ninh, cho dù làm thế nào cũng không chịu buông ra.
Mãi đến khi đi đến cửa phòng phẫu thuật mới bị bác sĩ bạo lực bẻ tay ra.
Diệp Ninh đứng im ngoài cửa không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt kia.
Sự điên cuồng của Mục Văn Hạo làm cô không rét mà run.
Lần này anh ta nổi điên tự tổn thương chính mình.
Vậy thì lần thứ hai thì sao? Người bị thương có phải sẽ thành cô hay không?
Có phải sẽ đến lượt Cố Phong hay không?
Cô thật sự không biết nên đối mặt với kẻ điên này như thế nào!