Đương nhiên Diệp Ninh cũng không có ý định từ chối, mấy ngày nay trong đoàn chăm sóc cô rất nhiều, cô cũng rất biết ơn.
Huống chi công việc này đúng là rất áp lực, nhưng nó cũng là cơ hội và động lực.
“Được rồi.”
Lâm Thanh thấy cô đồng ý dứt khoát như thế, trong lòng cũng thả lỏng lại.
“Thời gian sáng tác khá gấp gáp, tốt nhất là có thể hoàn thành trong vòng mười ngày.”
Diệp Ninh nói: “Không thành vấn đề!” Sau đó mới chào tạm biệt Lâm Thanh.
Cô đã đi đến trước cửa văn phòng rồi, Lâm Thanh lại đột nhiên nghĩ đến gì đó mà gọi cô lại.
“Cô thân thiết với ông chủ của phòng ca múa Hồng Hải lắm hả?”
Câu hỏi của Lâm Thanh rõ ràng đã làm Diệp Ninh hơi sửng sốt.
Đã lâu lắm rồi cô không gặp được Mục Văn Hạo, thậm chí đã hoàn toàn vứt bỏ người đàn ông này ra sau đầu.
Hiện tại nghe Lâm Thanh nhắc đến, trong lòng cô lại dâng lên cảm xúc bực bội và chán ghé đối với Mục Văn Hạo.
“Không thân thiết gì lắm, có chuyện gì sao?”
Giọng của Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc, cô biết Lâm Thanh chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ hỏi như thế.
Lâm Thanh cũng không truy cứu xem câu trả lời của cô là thật hay giả, chỉ tiếp tục hỏi: “Cô sáng tác ca khúc cho Hồng Hải sao?”
Tin tức này đã được đồn thổi khắp nơi, nhưng Lâm Thanh vẫn cứ cảm thấy chị ấy cần xác minh lại với cô một lần.
Diệp Ninh lập tức ý thức được gì đó, dưới ánh nhìn chằm chú của chị ấy, hơi gật đầu đáp lại.
Lâm Thanh khá kinh ngạc, từ đầu đến cuối chị ấy vẫn luôn cảm thấy đây chỉ là chiêu trò marketing của Mục Văn Hạo, cố ý lợi dụng danh tiếng của Diệp Ninh để tạo thế.
Chị ấy thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần truy cứu giúp Diệp Ninh rồi.
Nhưng mà chị ấy lại không ngờ rằng ca khúc kia thật sự do Diệp Ninh sáng tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1316.html.]
“Mấy ngày nay tên Mục Văn Hạo kia vẫn đang dùng toàn lực nâng đỡ một ca sĩ nữ tên là Phùng Ninh Ninh, ca khúc ra mắt đầu tiên mà Phùng Ninh Ninh trình diễn chính là bài hát do cô sáng tác, đã kiếm được không ít mức độ nổi tiếng.”
Chị ấy cảm thấy có lẽ Diệp Ninh không biết đến vấn đề này.
Diệp Ninh thật sự không biết, nhưng mà cô cũng không quá bất ngờ trước hành vi của Mục Văn Hạo.
Lam một người làm ăn, Mục Văn Hạo sẽ bắt lấy bất cứ cơ hội mà anh ta có thể lợi dụng, tối ưu hóa giá trị mà anh ta có thể lấy được.
“Lúc trước tôi có tiếp xúc một ít với Mục Văn Hạo, tặng cho anh ta một vài ca khúc do tôi sáng tác.”
Mấy bài hát kia cũng không bị tiết lộ ra ngoài, cũng sẽ không liên quan đến bất cứ bản quyền và riêng tư gì, cho nên Diệp Ninh cảm thấy đây cũng không phải vấn đề gì lớn.
TBC
Lâm Thanh nhìn sắc mặt thản nhiên của Diệp Ninh, thầm thở dài trong lòng.
Cô đã nói tặng mấy ca khúc, vậy không chỉ có một ca khúc hiện tại mà thôi.
“Dù sao thì phòng ca múa Hồng Hải cũng không phải là nơi quá chính quy, còn cái tên Mục Văn Hạo ở, anh ta cũng có danh tiếng không tốt lắm ở bên ngoài. Nếu như trước kia cô và anh ta từng tiếp xúc với nhau thì thôi vậy, sau này cô cố gắng hạn chế tiếp xúc với anh ta hơn. Dựa theo mức độ nổi tiếng hiện tại của cô, bất cứ gió thổi cỏ lay gì cũng đều sẽ bị phóng đại đến vô hạn.”
Giọng nói của chị ấy không tính là quá trịnh trọng, chỉ thoáng nhắc nhở một chút rồi thôi.
Diệp Ninh là một người thông minh như thế, có lẽ là có thể hiểu được ý của chị ta.
“Sau này tôi sẽ không để chuyện như thế xảy ra nữa.” Diệp Ninh hứa hẹn, cô đề phòng Mục Văn Hạo hơn bất cứ người nào.
Lâm Thanh khá yên tâm về cô, cuối cùng dặn dò một câu: “Sau này nếu có vấn đề gì thì có thể báo cáo với trong đoàn bất cứ lúc nào.”
Đoàn văn công chính là hậu thuẫn kiên cố nhất của cô.
Quân khu, binh đoàn.
Lúc này, Cố Phong cũng đang đứng trong văn phòng của Trịnh Hồng Xương, hồi hộp lo lắng nhìn chăm chú vào mỗi một cử động nhỏ của Trịnh Hồng Xương.
Một phút sau, Trịnh Hồng Xương thu hồi ánh mắt đang nhìn thứ trên bàn lại, vỗ tay, phát ra tiếng vang điếc tay.
“Bậy bạ! Đây rõ ràng là đang làm bậy mà!”
Cố Phong rõ ràng là không ngờ rằng ông ấy sẽ có phản ứng như thế, trong lòng cũng hơi trầm xuống.