Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1315

Cập nhật lúc: 2025-03-26 07:43:11
Lượt xem: 8

Từ Minh Vũ cẩn thận để ý đến phản ứng Diệp Ninh.

Tuy rằng anh ta cảm thấy Diệp Ninh sẽ không để ý đến loại chuyện này.

Dù sao thì sau này công việc bên ngoài của cô sẽ càng ngày càng nhiều, trong đội cũng cần người đánh đàn dương cầm.

Hơn nữa ngoại trừ Viên Băng là người thay thế vị trí của cô ra, Lưu Mộc Lan cũng thay thế cho vị trí của Trịnh Thư Vân.

Quả nhiên Diệp Ninh cũng không hề lộ ra chút không vui nào, chủ động chào hỏi với mấy người bọn họ.

Hai mắt của Viên Băng giống như dính chặt trên người Diệp Ninh, lộ ra vẻ sùng bái, yêu thích lại thấp thỏm.

Hiện tại cô ấy là người thay thế bổ sung cho Diệp Ninh, nếu Diệp Ninh không thích cô ấy, chỉ e là cô ấy không thể ở lại nơi này thêm một giây nào nữa.

Nhưng mà Diệp Ninh cũng không quá để ý đến cô ấy.

Giới thiệu xong, Lý Kiến Hoa lập tức nháy mắt ra hiệu cho Từ Minh Vũ, hai người đồng thời nhìn về phía Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, đoàn trưởng có việc muốn tìm cô.”

Diệp Ninh vốn dĩ cũng đang định đi gặp Lâm Thanh, nghe bọn họ nói như thế, cô cũng không hỏi nhiều.

“Đội trưởng Từ, anh nói coi Diệp Ninh có thể giải quyết được sự kiện kia hay không?” Lý Kiến hoa nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang rời đi của Diệp Ninh, mặt mày vô cùng nghiêm túc.

Từ Minh Vũ thì lại tự tin hơn anh ấy một chút: “Nếu đến cả cô ấy cũng không được thì trong đoàn của chúng ta cũng chỉ có thể bỏ qua cơ hội này thôi.”

Lý Kiến Hoa không phát biểu thêm gì nữa.

Văn phòng đoàn trưởng.

TBC

Cốc cốc cốc.

“Mời vào.”

Diệp Ninh mở cửa đi vào.

“Đoàn trưởng, tôi đã về rồi.”

Lâm Thanh nhìn thấy là cô, lập tức từ sau bàn làm việc đứng lên.

Gương mặt vốn dĩ rất nghiêm túc lại lộ ra chút ý cười nhàn nhạt.

Chị ấy nhiệt tình mời Diệp Ninh ngồi xuống, quan tâm hỏi thăm sức khỏe của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1315.html.]

Diệp Ninh thành thật trả lời.

Lâm Thanh nhìn thấy trạng thái của cô không tệ, cũng yên tâm hơn.

“Đoàn trưởng, đội trưởng Từ nói cô có việc tìm tôi đúng không?”

Nói chuyện xong, Diệp Ninh chủ động hỏi.

Vẻ mặt của Lâm Thanh lập tức trở nên nghiêm túc, gật đầu.

“Cô về đúng lúc lắm.”

Nói xong chị ấy đứng dậy đi về trước bàn làm việc, cầm lấy một phần hồ sơ đặt trên bàn đưa đến trước mặt Diệp Ninh.

Diệp Ninh cầm lấy, nghiêm túc quan sát.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên.

“Thu thập ca khúc?”

“Đúng vậy. Hơn một tháng nữa đã đến ngày quốc khánh, cấp trên muốn một ca khúc chủ đề tràn ngập năng lượng tích cực để quảng bá, yêu cầu đã được ghi rất rõ ở bên trên rồi.”

Diệp Ninh nghe Lâm Thanh giải thích, vẫn cảm thấy có chỗ khó hiểu.

“Bọn họ yêu cầu trong đoàn của chúng ta sáng tác sao?”

Tuy rằng Lâm Thanh rất vui vì cô đưa ra thắc mắc này, nhưng vẫn không thể không phủ định nói: “Ca khúc quan trọng như thế đương nhiên không có chuyện sẽ giao trách nhiệm cho một đoàn văn công duy nhất. Ngoại trừ chỗ chúng ta ra, còn có các đoàn văn công khác cũng nhận được nhiệm vụ này. Ý của lãnh đạo chính là sẽ không tuyển chọn ở bên ngoài, chỉ tiến hành bên trong đoàn văn công, chọn lựa ra ca khúc thích hợp nhất.”

Diệp Ninh đại khái đã hiểu rõ: “Đoàn trưởng, ý của cô là muốn để tôi thử sáng tác sao?”

Nếu không thì chị ấy cũng sẽ trịnh trọng nói chuyện này cho cô biết như thế.

Quả nhiên Lâm Thanh gật đầu: “Thật ra trước khi cô quay về thì đội trưởng Lý và đội trưởng Từ cũng đã tiến hành sáng tác rồi, nhưng tôi cảm thấy ca khúc vẫn chưa đủ xuất sắc.”

Mà cô là nhà soạn nhạc nổi tiếng nhất trong nước, lại vừa lúc là người của đoàn văn công, đương nhiên muốn để cho cô thử một lần rồi.

Diệp Ninh không ngờ rằng cô vừa mới về đến nơi đã nhận được nhiệm vụ quan trọng như thế.

Lâm Thanh nhận ra sự do dự của cô, cũng biết chuyện này có áp lực rất lớn.

“Cô không cần nghĩ quá nhiều, trạng thái sáng tác bình thường của cô như thế nào thì hiện tại cứ giữ nguyên trạng thái đó là được.”

Chị ấy đang an ủi Diệp Ninh, đồng thời cũng làm cho Diệp Ninh mất đi quyền từ chối.

Loading...