Lúc này Diệp Ninh mới để ý đến đồ ăn đặt trên đầu tủ, không ngờ cô lại hoàn toàn không phát hiện ra anh đã đi ra ngoài.
“Anh thức dậy lúc nào thế?”
Không hổ danh là người tham gia quân ngũ, thời gian làm việc và nghỉ ngơi đúng là quá tốt.
Ánh mắt Cố Phong hơi d.a.o động, có cô ở bên cạnh, sao anh có thể ngủ được chứ.
TBC
Đối với anh mà nói, tối hôm qua chắc chắn là buổi tối khó chịu đựng nhất trong cuộc đời này!
“Chắc khoảng sáu giờ, bình thường ở doanh bộ cũng sẽ thức dậy tập thể dục ở giờ này, cũng đã quen rồi.”
Anh nghiêm túc giải thích, trông không hề có chút khác thường nào cả.
Diệp Ninh hoàn toàn không hề nghi ngờ gì, nhà nghỉ nơi này cũng không có nhà vệ sinh riêng, nhưng mà Cố Phong đã tri kỷ đổ đầy nước vào trong chậu rửa mặt rồi.
Rửa mặt đơn giản xong, hai người cùng nhau đi ăn sáng.
Lúc này tài xế Chu cũng đã đi đến gõ cửa.
Nhìn thấy mới sáng sớm mà hai người bọn họ đã ở chung với nhau, lập tức lộ ra nụ cười ngầm hiểu.
Ba người chính thức khởi hành quay về.
Kinh thành.
Rạp chiếu phim.
“Bộ điện ảnh này hay thật đó! Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ xem bộ điện ảnh nào có đề tài như thế, biên kịch Lý Hiểu và Xà Hoành Minh đúng là giỏi thật đó!”
“Đúng vậy, cách quay chụp của đạp diễn Đan Thăng cũng hay thật, tuy rằng nếu cẩn thận ngẫm lại thì nội dung vẫn còn có chút tì vết, nhưng mà cũng coi như là tì vết không che được ánh ngọc.”
...
Lý Hiểu và Xà Hoành Minh đứng ở bên ngoài rạp chiếu phim nghe được tiếng bàn tán của mọi người xung quanh, tất cả đều lộ ra nụ cười hài lòng.
Hôm nay là ngày thứ ba điện ảnh của bọn họ công chiếu, phòng bán vé vẫn cứ liên tục tăng cao, đánh giá của người xem đối với bộ điện ảnh này gần như cũng toàn là khen ngợi, rõ ràng điện ảnh đã vô cùng thành công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1310.html.]
“Biên kịch Lý, hiện tại cô đã yên tâm chưa?”
Giọng nói Xà Hoành Minh vô cùng nhẹ nhàng, bọn họ vốn dĩ không cần thiết phải đến nơi này, nhưng mà Lý Hiểu cứ nằng nặc đòi đích thân đến hiện trường quan sát.
Trên mặt Lý Hiểu tỏa sáng ra thần thái từ trước đến nay chưa từng có.
Không chỉ yên tâm thôi đâu, cô ta còn cảm thấy vô cùng vui vẻ.
“Quyết định của chúng ta là đúng đắn!”
Không để tâm huyết mà bọn họ trả giá bị mai một, cũng vả mặt Ngô Thu Á.
“Anh nói coi hiện tại Ngô Thu Á có hối hận hay không?”
Lý Hiểu vẫn luôn chờ đợi ngày này đến.
Xà Hoành Minh biết đây đã trở thành khúc mắc của cô ta, chủ động khuyên nhủ: “Kịch bản của chúng ta đã thành công, sau này chắc cũng không có cơ hội gì để hợp tác với đạo diễn Ngô nữa, chuyện này đã qua thì cứ để nó qua đi đi!”
Lý Hiểu lại không đồng ý với suy nghĩ của anh ta: “Cũng chính là vì suy nghĩ không thích tranh giành của anh mới có thể làm con nhỏ Diệp Ninh kia thừa nước đục thả câu. Với tôi mà nói, chuyện này không chỉ không phải là chuyện đã qua đi mà nó vẫn còn mới bắt đầu thôi.”
Xà Hoành Minh nhìn vẻ mặt âm u của Lý Hiểu, trong lòng cảm thấy có chút bất an.
“Cô còn muốn làm gì nữa?”
Mấy ngày nay cô ta cố ý công khai với bên ngoài vô số ngôn luận về Ngô Thu Á, cũng đã tạo ra ảnh hưởng xấu về mặt danh dự cho bộ điện ảnh mà Ngô Thu Á đang quay chụp rất nhiều rồi.
Một khi Ngô Thu Á thật sự truy cứu, tất cả mọi người đều sẽ không được yên.
Lý Hiểu cười lạnh nói: “Chuyện Diệp Ninh sao chép kịch bản của chúng ta cũng nên để cho đại chúng biết rồi.”
Điện ảnh giành được thành công cực lớn làm cho cô ta có được sự tự tin chưa từng có, cô ta cũng không bao giờ tin được chuyện Diệp Ninh có thể dùng hai ba ngày là đã có thể viết ra một kịch bản hoàn toàn mới.
Hiện tại chính là lúc bọn họ rửa sạch nỗi nhục nhã này!
Ở trong lòng cô ta, chuyện Diệp Ninh sao chép đã là chuyện ván đã đóng thành thuyền, không có gì phải nghi ngờ nữa.
Sắc mặt Xà Hoành Minh hơi thay đổi, phản ứng đầu tiên chính là muốn ngăn cản.