Trong hai tháng này, chị ta liên tục dạy dỗ những người phụ nữ này, nói chuyện thế nào, đi đứng thế nào, nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với Mục Văn Hạo, cố gắng hết sức làm lời nói cử chỉ của bọn họ tương tự với Diệp Ninh.
Nhưng mà chuyện này nói thì dễ, nhưng muốn làm lại rất khó.
Hai người vừa mới ra khỏi văn phòng, đằng sau đã vang lên tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Làm người ta hoảng sợ hết hồn.
Chị Dung vô cùng rầu rĩ, tuy rằng trước kia Mục Văn Hạo cũng rất đáng sợ, nhưng Mục Văn Hạo của hiện tại lại càng kinh khủng hơn nữa.
Reng reng reng.
Điện thoại bàn vang lên.
Mục Văn Hạo không thèm để ý mới hỗn độn dưới đất, cầm lấy điện thoại.
“Ông chủ, cô Diệp có động tĩnh.”
Đối phương vừa mới nói một câu đã làm cho vẻ âm u trên mặt anh ta biến mất, trở nên vô cùng kích động.
“Nói!”
Một lúc sau, Mục Văn Hạo siết chặt tay, gần như muốn bóp nát ống nghe.
Lại là Cố Phong!
Cố Phong c.h.ế.t tiệt!
TBC
“Ông chủ, chắc là cô Diệp sắp về rồi.”
Hình như đối phương đã cảm nhận được lửa giận của Mục Văn Hạo, vội vàng trấn an.
Mục Văn Hạo im lặng một lúc, sau đó giọng nói lạnh lùng của anh ta lại vang lên lần nữa: “Điều tra tên Lý Vân Phong kia, cậu tự biết nên làm như thế nào!”
Tất cả những người dám trêu chọc, mơ ước Diệp Ninh đều đáng chết!
Nhà khách.
Ăn cơm chiều xong, tài xế Chu trực tiếp về phòng của mình.
Diệp Ninh đi theo bên cạnh Cố Phong.
Tuy rằng bọn họ thuê hai căn phòng riêng, nhưng Diệp Ninh lại không có ý định ở riêng với anh.
Hơn nữa cô cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị Cố Phong đuổi đi, dù sao thì da mặt của cô dày, có thể ở lại bao lâu thì ở lại bấy lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1306.html.]
Quả nhiên trước khi đi vào phòng, Cố Phong đều không nói một lời.
Diệp Ninh cũng không nói gì.
Mãi đến khi Cố Phong mở cửa một căn phòng ra.
Cô nhanh chóng chạy vào trong.
Cố Phong nhìn thấy động tác nhanh nhẹn của cô, biết mắt cá chân của cô đã lành lại khá tốt.
Nhưng mà cô chạy nhanh như thế làm gì?
Diệp Ninh nhìn chằm chằm thấy anh cũng đi vào, đóng cửa phòng lại, lúc này trong phòng mới hơi thả lỏng lại.
Nhà khách ở huyện thành nhỏ được bố trí rất đơn sơ, bọn họ thuê ba căn phòng nhỉ, bên trong ngoại trừ giường đệm, một cái tủ thấp và hai cái ghế ra thì không còn thứ gì khác.
Nhưng mà cũng may đệm chăn trên giường đều rất sạch sẽ.
Cô nhìn thoáng qua, không chút do dự ngồi ở mép giường.
“Hiện tại còn khá sớm, em còn rất nhiều chuyện muốn nói với anh...”
Nhìn Cố Phong đang đi thẳng về phía cô, cô quyết định đánh đòn phủ đầu.
Như vậy thì Cố Phong sẽ không thể tìm lấy cớ bảo cô đi về phòng ngay.
Hơn nữa cô thật sự có rất nhiều, rất nhiều lời nhớ nhung muốn nói với anh.
Cố Phong cũng không trả lời, chỉ là nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, không bao lâu sau đã đi đến trước mặt cô.
Ngay lúc Diệp Ninh cho rằng anh muốn đứng lại thì không ngờ rằng anh lại tiếp tục đến gần, mãi đến khi toàn thân anh dán sát mép giường.
Diệp Ninh hơi sửng sốt, cô còn chưa kịp phản ứng lại thì cũng đã bị bóng dáng cao lớn của anh hoàn toàn bao phủ.
Lúc này gương mặt của Cố Phong căng chặt, ánh mắt cực sâu, làm người ta không thể nào đoán được anh đang nghĩ gì.
Diệp Ninh đột nhiên cảm thấy miệng và cổ họng của mình khô khốc, từ trước đến nay cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Cố Phong.
“Cố Phong, anh... ưm...”
Cô còn chưa kịp nói ra ba chữ làm sao thế thì bờ môi đã bị anh hôn lấy.
Môi của người đàn ông mang theo vẻ ngang ngược và vội vàng, toàn bộ tình cảm bị đè nén dưới đáy lòng từ lâu vào giờ phút này đã hoàn toàn bùng nổ.
Diệp Ninh thậm chí không có cơ hội phản kháng, toàn thân mơ mơ màng màng, giống như lơ lửng giữa đám mây, hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng bờ môi của bọn họ dây dưa vào nhau, nóng bỏng, cuồng bạo.