Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ - Chương 1303

Cập nhật lúc: 2025-03-25 20:05:36
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe rời khỏi thôn Đại Liễu Thụ, tâm trạng buồn bực của Diệp Ninh cũng khôi phục lại rất nhiều.

Cô thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Cố Phong ở bên cạnh.

“Sao anh lại đến đây cùng với tài xế Chu thế?”

Tài xế lái xe họ Chu, là người của đoàn văn công, Diệp Ninh đương nhiên là biết ông ấy.

Cố Phong cũng thả lỏng gương mặt lại, giải thích: “Nhiệm vụ diễn tập hoàn thành vượt chỉ tiêu mong muốn, vừa lúc gặp được lúc tài xế Chu đến đây đón em, cho nên anh đi chung luôn.”

“Tôi xuất phát lúc ba giờ sáng, lúc nhìn thấy doanh trưởng Cố đi đến, thật sự cũng giật mình hết hồn.” Tài xế Chu thông qua kính chiếu hậu, cố ý nói chuyện với Diệp Ninh.

Ngay từ đầu ông ấy nghĩ rằng lái xe đường dài thì đi sớm một chút cũng đỡ gặp phải chuyện trục trặc, không ngờ còn vừa lúc gặp được anh.

Nếu như dựa theo kế hoạch chờ sáng sớm mới xuất phát thì ít nhất phải đến chiều tối bọn họ mới có thể đến đây, Cố Phong đã không kịp làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa rồi.

Diệp Ninh nghe tài xế Chu nói như thế, lại nhịn không được tò mò hỏi Cố Phong: “Hai người không có hẹn trước, vậy sao anh biết được giờ tài xế Chu khởi hành vậy?”

Cố Phong lắc đầu: “Anh không biết.”

Sự thật là sau khi anh diễn tập xong đi về, lập tức liên lạc với Lâm Thanh.

TBC

Anh xác định với Lâm Thanh là hôm nay tài xế sẽ xuất phát, anh sợ bỏ lỡ cho nên trực tiếp lái xe đến trước cửa đoàn văn công, ngủ trong xe.

Sự thật chứng minh quyết định này của anh là vô cùng đúng đắn, nếu không thì chờ đến sáng sớm thì sẽ bỏ lỡ ông ấy mất.

Tuy rằng Cố Phong không nói thêm cái gì, nhưng Diệp Ninh đã đại khái đoán được, sao có thể không cảm động chứ.

“Sao anh lại ngốc như thế chứ.”

Hiện tại Diệp Ninh mới phát hiện ra trong đáy mắt của Cố Phong lộ ra vẻ mỏi mệt và mớ râu lún phún dưới cằm.

Cố Phong thật sự rất sẵn lòng ngu ngốc vài lần, chỉ cần có thể gặp được cô thật nhanh, anh làm cái gì đều xứng đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1303.html.]

Lúc này ánh mắt của hai người đều không nỡ rời khỏi mặt đối phương.

Bầu không khí mập mờ chậm rãi lên men trong thùng xe.

Mãi đến khi tài xế Chu ho khan phá hư: “Khụ khụ. Quấy rầy hai người một chút, hiện tại chúng ta đi đâu đây?”

Bọn họ sẽ lên trấn trên nghỉ chân, nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái khỏe lại rồi ngày mai đi về?

Hay là trực tiếp lái xe về luôn?

Nếu như mà trực tiếp lái xe đi về thì có lẽ ông ấy sẽ không đủ sức lái xe. Dù sao thì ông ấy cũng đã lái xe suốt bảy tiếng đồng hồ rồi, đường về cũng cần thêm bảy tiếng đồng hồ nữa.

Gương mặt xinh đẹp của Diệp Ninh hơi đỏ lên, sau đó nhìn thoáng qua đồng hồ.

Hiện tại đã là buổi trưa, bọn họ cũng cần phải ăn cơm nghỉ ngơi.

Nhưng mà trước khi rời đi cũng nên đi đến nhà họ Cố một chuyến, dù sao thì Cố Phong hiếm khi mới có dịp về một lần.

“Chúng ta về nhà thăm cha mẹ trước đi được không?”

Hai thôn còn cách nhau một khoảng cách khá xa, có lẽ bên thôn Hạnh Hoa còn chưa nhận được tin tức bên thôn Đại Liễu Thụ, cho nên hiện tại bọn họ chạy đến cũng không có vấn đề gì.

Cố Phong gật đầu đồng ý, chủ động chỉ đường cho tài xế.

Cố Kiến Quốc và Ngô Tú Nga nhìn thấy Cố Phong và Diệp Ninh quay về, vừa bất ngờ cũng vô cùng vui vẻ.

Nhưng mà nghe được bọn họ nói không thể ở lại trong thôn quá lâu, cơn vui sướng ngắn ngủi lập tức bị sự chia ly thay thế.

Trên đường đến nơi này Diệp Ninh cũng đã nói cho Cố Phong biết chuyện cô đưa ra ý kiến muốn cho Cố Kiến Quốc và Ngô Tú Nga cùng nhau dọn đến kinh thành hoặc là quân khu Đông Bắc ở.

Lần này thì Cố Kiến Quốc cũng cho bọn họ một câu trả lời khẳng định.

Bọn họ đồng ý dọn ra ngoài, hai nơi đó nơi nào càng tiện chăm sóc cho bọn họ thì bọn họ đi nơi đó.

Cố Phong biết cha mẹ là vì muốn giảm gánh nặng và để anh bớt lo lắng cho nên mới đồng ý rời khỏi thôn, nhưng mà vì sức khỏe của hai người bọn họ, cách này cũng là biện pháp tốt nhất.

Loading...