Thập Niên 80: Vét Sạch Gia Sản Người Cha Cặn Bã, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mạnh Nhất Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 369: Thế Này Thì Trong Lòng Ai Mà Chẳng Đánh Lô Tô?

Cập nhật lúc: 2026-05-06 22:53:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xưởng ép dầu, tổng cộng chỉ chiếm dụng một phân xưởng.

 

Bên trong phân xưởng, Lương Kiến Quân khẩn cấp cho vách ngăn, một bên là sấy khô, một bên là ép dầu, việc rây lọc thành ở bên sấy khô, thời gian máy móc hoạt động, công nhân sẽ khiêng rây.

 

Bên phòng nào thích hợp văn phòng, Lương Kiến Quân tạm thời đặt văn phòng ở khu vực văn phòng cũ của xưởng.

 

Đường Tuyết bên xưởng ép dầu mở một lối riêng để , còn dùng tường rào bao quanh phân xưởng chia cho xưởng ép dầu, những việc Lương Kiến Quân đều kịp .

 

Cứ như , dám bắt đầu lừa phỉnh , dẫn một đám về phía khu văn phòng.

 

“Kiến Quân, chỗ đây là xưởng da giày ?” Trưởng bối nhà một tên đàn em lên tiếng hỏi.

 

Lương Kiến Quân gật đầu: “ . Cấp chẳng yêu cầu các xưởng gây ô nhiễm cao đều chuyển ngoài vành đai ba , cháu liền cùng bạn bè mua khu đất .”

 

“Chỗ chắc tốn ít tiền nhỉ.” Có cảm thán.

 

Lương Kiến Quân mang vẻ mặt bận tâm xua xua tay: “Không nhiều, cũng chỉ ba triệu thôi.”

 

Khoảng ba triệu, cứ như ba trăm đồng .

 

Giọng điệu , động tác , cộng thêm con , khiến đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

 

Thầm nghĩ Quân thật sự phát tài !

 

Từ lúc ăn, mới bao lâu chứ?

 

Hình như một hai năm , còn buôn bán một tờ giấy phép phân phối, bố đích trói mang về nhà, nếu bà nội che chở, chắc chắn đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.

 

Trận đòn đó tuy đ.á.n.h, nhưng bố Lương Kiến Quân cũng tung lời ngoài, ai dám mở cửa cho Lương Kiến Quân, ai dám nhận giấy phép từ tay , ông sẽ đến tận nhà đó, bắt đó dưỡng lão cho ông, công việc ông cũng nữa.

 

Dưỡng lão cho bố Lương Kiến Quân, chuyện thành vấn đề, nhưng ai dám để ông công việc nữa?

 

, những việc lách luật vi phạm quy định các kiểu, Lương Kiến Quân tuyệt đối thể .

 

Vậy gì, mà trong vòng một hai năm, đến cả một xưởng da giày lớn như cũng thể mua ?

 

Chẳng mấy chốc, một đoàn bước phòng họp dọn dẹp tạm thời.

 

Tuy là dọn dẹp tạm thời, nhưng Lương Kiến Quân dáng vô cùng.

 

Bảo quanh bàn họp tròn, ở vị trí chủ tọa.

 

Tiếp đó, một cô gái xinh xắn, tuổi chừng mười tám mười chín bước .

 

“Giám đốc Lương,” Cô gái chào hỏi, “Đây là tài liệu ngài cần.”

 

“Ừm, phát cho mỗi nhà một bản .” Lương Kiến Quân hất cằm hiệu.

 

Cô gái nhỏ phát tài liệu cho , pha cho Lương Kiến Quân một tách , lúc mới lui khỏi phòng họp.

 

Mọi trong phòng họp bắt đầu xem tài liệu phát cho .

 

Tài liệu hai bản, một bản gọi là hợp đồng bảo mật, đảm bảo kỹ thuật mở xưởng mà họ học từ Lương Kiến Quân, phép truyền ngoài, chỉ phép mở một xưởng, phép tự ý mở xưởng khác.

 

Bản còn , là hợp đồng cổ phần kỹ thuật.

 

Lương Kiến Quân là bên A, phụ trách cung cấp kỹ thuật, bên là bên B, phụ trách xây dựng nhà xưởng, mua máy móc, xe tải, sản xuất, tiêu thụ vân vân tất cả việc.

 

Lợi nhuận hai bên chia đều 50-50.

 

Hợp đồng bảo mật thì còn , kỹ thuật của Lương Kiến Quân cũng cho họ, dùng kỹ thuật để góp vốn, chia tiền cùng, chắc chắn thể để họ tiết lộ kỹ thuật ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vet-sach-gia-san-nguoi-cha-can-ba-toi-ga-cho-si-quan-manh-nhat-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-369-the-nay-thi-trong-long-ai-ma-chang-danh-lo-to.html.]

Bản họ nắm giữ kỹ thuật, cũng thể tự ý mở xưởng khác, nếu Lương Kiến Quân chia tiền nữa?

 

Yêu cầu quá đáng, họ thể ký, nhưng bản thứ hai thì...

 

Lương Kiến Quân thấy đều xem xong một lượt , liền lên tiếng: “Thế nào? Đều xem xong chứ? Xem xong thì ký hợp đồng bảo mật , ký xong hết chúng sẽ phân xưởng, dẫn các chú xem công nghệ cốt lõi.”

 

“Vậy còn bản hợp đồng cổ phần kỹ thuật thì ?” Có đặt câu hỏi.

 

Lương Kiến Quân một tiếng: “Cái đó đương nhiên là để các chú xem qua kỹ thuật, mối ăn của chúng rốt cuộc đáng giá để các chú đến mức nào, đó mới ký chứ. Chúng em ruột thịt, thể cái gì cũng với các chú, bắt các chú bỏ tiền mặt đúng . Mở xưởng mà, là con nhỏ .”

 

“Anh Quân, , chúng em còn thể tin .” Có lớn tiếng .

 

Tiếp đó hùa theo: “ , Quân mối ăn , thì chắc chắn là , em dốc hết bộ gia tài, cũng theo Quân !”

 

Lương Kiến Quân trong lòng thầm, nếu rõ ràng, trong lòng đám ai mà chẳng đ.á.n.h lô tô?

 

Nếu thật sự cái gì cũng cho họ xem, bắt họ dốc hết bộ gia tài, thậm chí nhà nào mỏng vốn còn vay vốn, họ thể theo ?

 

Thật sự thể theo, chữ Lương của ngược luôn!

 

Bề ngoài, đều duy trì , Lương Kiến Quân ha hả: “Biết ngay các chú coi em mà, yên tâm , hai năm nay tốn bao tâm tư giúp các chú lưu ý cách giàu đấy. Đây chẳng là để tìm cách ?”

 

Một đoàn , về phía phân xưởng ép dầu ở phía cùng.

 

Bên sấy khô công nhân xong việc tan , lúc cửa phân xưởng đang khóa.

 

Bên ép dầu, hai cái máy đang hoạt động, bốn công nhân đang việc, dầu ngô trong vắt chảy từ cửa xả dầu, chảy chiếc thùng lớn bên .

 

“Anh Quân, xưởng mà , là ép dầu ?” Có đặt câu hỏi.

 

Lương Kiến Quân gật đầu: “, chính là ép dầu. chúng công nghệ cốt lõi.”

Mộng Vân Thường

 

Anh đến chỗ nguyên liệu ép dầu, thò tay bốc một nắm từ trong bao : “Các chú xem cái , đây chính là nguyên liệu ép dầu của chúng . Công nhân cho nguyên liệu máy ép dầu, bên dầu thành phẩm chẳng chảy ?

 

“Chỉ riêng loại dầu , mỗi ngày chúng thể sản xuất một nghìn cân.

 

“Dầu của chúng đưa hợp tác xã mua bán, đưa cửa hàng tạp hóa, đưa bách hóa tổng hợp, mỗi ngày buổi sáng chúng bày sạp ở chợ thức ăn hai tiếng đồng hồ, cần tem phiếu dầu các loại tem phiếu khác, chín hào một cân, ai đến , đến muộn giành cũng giành .”

 

Giá cả so với dầu đậu phộng, dầu đậu nành, cũng chỉ đắt hơn ba bốn xu, nhưng đó là giá tem phiếu dầu.

 

Dầu giá cao cần tem phiếu, chỉ đắt hơn ba bốn xu thì mua .

 

Thời buổi định mức dầu của mỗi nhà chỉ một chút như , loại dầu chín hào cần tem phiếu , nhà ai mà chẳng mua một ít để bù đắp cho lượng dầu luôn đủ ăn trong nhà?

 

Lương Kiến Quân năng hùng hồn, bất động thanh sắc quét mắt những theo, trong lòng họ đang lẩm nhẩm tính toán.

 

Ai cũng bán đồ thì dễ, nhưng mua đồ mới khó.

 

Cũng đợi ai hỏi, lên tiếng: “Tiếp theo, sẽ về cốt lõi của xưởng chúng , nguyên liệu chúng dùng, mỗi tỉnh, thành phố, thậm chí là huyện thành đều , hơn nữa còn là vật liệu thừa trong sản xuất của họ.

 

“Vật liệu thừa hiện tại chỉ xưởng chúng công nghệ , thể gia công nó thành dầu thực vật thành phẩm, khác đều , những vật liệu thừa đó của họ hiện tại đều tự xử lý, xử lý còn tốn công. Anh với thế , những vật liệu thừa của , mua với giá một xu một cân.”

 

Lương Kiến Quân giơ một ngón tay lên, cằm hất lên thật cao.

 

Mọi mặt một trận hít khí lạnh.

 

Một xu một cân?

 

Gia công thành dầu bán chín hào một cân cơ mà!

 

Lương Kiến Quân dẫn xem một vòng , vung tay lên: “Mọi chúng về phòng họp , vấn đề gì các chú cứ nêu với , ai học theo , tuyệt đối giấu giếm, sẽ dạy bộ công nghệ cốt lõi cho các chú. Ai bảo chúng em chứ?”

 

 

Loading...