Thập Niên 80: Vét Sạch Gia Sản Người Cha Cặn Bã, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mạnh Nhất Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 285: Chó Gan Lớn Mật, Ai Cũng Dám Chọc!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 14:26:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không !” Cô với đôi mắt đỏ.

 

Lương Kiến Quân nhíu mày , “Khổng Tuyết, bây giờ chỉ năng gai, mà còn dối nữa ? Xe của chị dâu đang đỗ ở ngoài , dối là chị ở đây?”

 

Lương Kiến Quân kéo thẳng Khổng Tuyết ngoài, chỉ chiếc xe đang đỗ ở ngoài cho cô xem.

 

Khổng Tuyết cả sững sờ, “Đây… là xe của Bỉnh Chu ?”

 

Lần Lục Bỉnh Chu đưa Đường Tuyết đến, cô thấy qua.

 

Lương Kiến Quân đảo mắt, “Xe của Bỉnh Chu, là của chị dâu ?”

 

Dừng một chút, cảm thấy lực đủ, , “Vẫn phân biệt rõ, chiếc xe là Phó Thanh Tùng giúp mua, nhưng là chị dâu bỏ tiền .”

 

Khổng Tuyết lùi một bước, mắt đỏ hoe hét mặt Lương Kiến Quân, “Không thể nào! Cô nhà quê, nếu gả cho Bỉnh Chu, cô ngay cả Kinh Thị cũng đến …”

 

Lương Kiến Quân kiên nhẫn Khổng Tuyết thêm gì nữa, trực tiếp dẫn quán.

 

Quán nhỏ thế , tự tìm .

 

Sau khi hỏi nhân viên phục vụ, Lương Kiến Quân tìm phòng riêng của Đường Tuyết, cừu nướng nguyên con của họ mang đến, cửa phòng mở , Đường Tuyết cũng thấy Lương Kiến Quân đến.

 

“Mọi ăn , em ngoài một lát.” Đường Tuyết với Điền Tú Lệ.

 

ngoài, ánh mắt của Lỗ Hướng Dương dõi theo, thấy Đường Tuyết tươi chào hỏi Lương Kiến Quân.

 

Lương Kiến Quân ban đầu sắc mặt chút trầm, nhưng khi thấy Đường Tuyết, mặt liền nở nụ .

 

Lỗ Hướng Dương gặp Lương Kiến Quân, lúc Đường Tuyết dẫn quen với ở ga tàu hỏa, đến cửa hàng mỹ phẩm của Lương Kiến Quân ở gần Vương Phủ Tỉnh .

 

Lương Kiến Quân là một ăn mặc sành điệu, trông như một công t.ử ăn chơi, nhưng đối với Đường Tuyết, cho cảm giác đến thể tả.

 

Lỗ Hướng Dương nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Bên ngoài, Lương Kiến Quân tiên Đường Tuyết đang tươi , trong phòng riêng.

 

“Cậu việc gì ?” Đường Tuyết thấy như , chủ động hỏi.

 

Lương Kiến Quân vuốt tóc, “ sợ phiền chị dâu ăn cơm.”

 

Đường Tuyết xua tay, “ mời trong xưởng ăn, họ ăn ngon là .”

 

“Vậy chúng qua bên cạnh ăn , quả thực chút chuyện với chị.” Lương Kiến Quân .

 

Đường Tuyết gật đầu, Lương Kiến Quân bảo nhân viên phục vụ mở một phòng riêng bên cạnh, hỏi ý kiến Đường Tuyết gọi sườn cừu nướng.

 

“Chị dâu, lầu gặp Khổng Tuyết.” Lương Kiến Quân thẳng.

 

Những lời của Khổng Tuyết, thuật y nguyên cho Đường Tuyết.

 

Không lưng, mà là để Đường Tuyết rõ những chuyện .

 

Sau đó , “Anh khi dặn chăm sóc chị, lát nữa sẽ báo cho bố của Khổng Tuyết một tiếng, bảo ông quản cho con gái.”

 

Đường Tuyết nghĩ một lúc, gật đầu, “Vậy cũng , cô ngoài lung tung, cũng đỡ phiền cho .”

 

Đường Tuyết là một học bá chính hiệu, thích những chuyện lặt vặt rắc rối .

 

Không thể tự tìm việc gì đó để ?

 

Rảnh rỗi sinh nông nổi những chuyện vô bổ, vô nghĩa!

 

“Chị dâu, chị thích ăn thịt cừu nướng của quán họ ?” Lương Kiến Quân hỏi.

Mộng Vân Thường

 

Đường Tuyết nhún vai, “ ngon mà.”

 

“Ừm, lát nữa cũng tiện thể nhắc một câu, chị đến thì cứ đến bình thường.” Trên mặt lộ vẻ châm biếm, “Muốn ăn thì cho đàng hoàng, thì đóng cửa, ch.ó gan lớn mật, ai cũng dám chọc!”

 

Đường Tuyết, “…”

 

Thôi , các là những thường thể chọc .

 

Cô đảo mắt, nhớ đến chuyện của Lăng Cầm.

 

“Lương Kiến Quân, ở trường một chuyện kỳ lạ,” Đường Tuyết ghé sát một chút, với Lương Kiến Quân như thể đang kể bí mật, “Có một cô giáo tên Lăng Cầm, hiểu ác ý lớn với , lớp của cô , tìm cách chuyển sang lớp một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vet-sach-gia-san-nguoi-cha-can-ba-toi-ga-cho-si-quan-manh-nhat-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-285-cho-gan-lon-mat-ai-cung-dam-choc.html.]

 

“Lúc đó cô trông như chỉ mong cút khỏi tầm mắt cô ngay lập tức. mới qua một ngày, cô bảo tự thu dọn đồ đạc chuyển về, còn ầm lên đến tận hiệu trưởng. thật hiểu, đột nhiên đổi như ?”

 

Đường Tuyết hiểu Lăng Cầm là thế nào, cũng lãng phí thời gian của cho những chuyện .

 

Đã phiền Lương Kiến Quân, thì phiền đến cùng.

 

Lương Kiến Quân gật đầu, “Được, giao cho .”

 

Sườn cừu nướng họ gọi mang lên, Đường Tuyết về chỗ nhân viên , mà ăn bữa cơm cùng Lương Kiến Quân.

 

Đợi họ ăn xong, bên nhân viên cũng ăn gần xong.

 

Con cừu nặng ba mươi cân khi nướng, trừ xương , thịt vẫn còn nhiều, mười một nhân viên thể ăn hết, còn gần một nửa, Đường Tuyết bảo họ chia , gói mang về.

 

Xuống lầu, Đường Tuyết thanh toán, thì báo thanh toán .

 

đầu , thấy Lương Kiến Quân tới, bên cạnh còn một đàn ông mập.

 

“Đồng chí Đường Tuyết, thật sự xin , mặt con gái xin cô.” Người đàn ông đến mặt Đường Tuyết, cúi đầu .

 

Đường Tuyết liếc Lương Kiến Quân một cái, Lương Kiến Quân hiệu cho cô, ý là hết những gì cần với bố của Khổng Tuyết .

 

Đường Tuyết hiệu cho hiểu, đó gật đầu với bố Khổng Tuyết.

 

Lương Kiến Quân hất cằm, hiệu cho Đường Tuyết theo.

 

Ý là cần nể mặt bố Khổng Tuyết quá.

 

Đường Tuyết khá tò mò, ngoài nhỏ giọng hỏi Lương Kiến Quân, “Khổng Tuyết cũng là bạn từ nhỏ của các ? Bố cô chắc cũng là chú bác của các nhỉ?”

 

Lương Kiến Quân hừ một tiếng, “Cô thì tính là bạn từ nhỏ gì, hồi cấp hai chỉ là theo hàng xóm thỉnh thoảng qua chơi cùng thôi, cô vốn dĩ học cùng trường với bọn .”

 

Chỉ là theo m.ô.n.g mấy đứa con ông cháu cha thực thụ như họ, ké fame thôi.

 

Chẳng trách Lương Kiến Quân họ chơi gọi cả Khổng Tuyết, mà Lương Kiến Quân đối với bố cô còn bằng nể mặt Khổng Tuyết.

 

“Chị dâu, chút việc, ngày mai chủ nhật chị tiết ? Có thể ngoài một chút ?” Lương Kiến Quân lên tiếng.

 

Anh xong còn ho khan một tiếng, ánh mắt chút lảng tránh.

 

Đường Tuyết nghiêng đầu , chuyện gì đây?

 

“Cậu cứ thẳng .” Cô .

 

Lương Kiến Quân ho một tiếng, “Ôi, dù thì đến lúc đó chị cứ ngoài . Chị ở ký túc xá về nhà ở? Sáng mai qua đón chị.”

 

Đường Tuyết hừ một tiếng, “Được thôi.”

 

Rồi , “Cậu nhất là thật sự chuyện, thần thần bí bí như , kỳ vọng tràn trề cuối cùng chẳng chuyện gì, cẩn thận đấy.”

 

Cô còn giơ nắm đ.ấ.m về phía Lương Kiến Quân.

 

Lương Kiến Quân hì hì hai tiếng, hợp với hình tượng sành điệu của , “Chắc chắn thể .”

 

Lương Kiến Quân định , Đường Tuyết cũng gọi trong xưởng, chuẩn đưa họ về.

 

“Xe của các chị hết , ai tiện đường , đưa về cho.” Lương Kiến Quân chủ động lên tiếng.

 

“Được.” Đường Tuyết đồng ý, cô và Lương Kiến Quân cần khách sáo.

 

Hai mỗi chở mấy , lượt rời .

 

Lỗ Hướng Dương xe của Lương Kiến Quân, khi thấy xe của Lương Kiến Quân cũng là một chiếc Volga, trong đầu bất giác nhớ chiếc Volga lướt qua con phố gần nhà sáng hôm đó.

 

Cửa sổ xe mở, thấy lái xe là một đàn ông, nhưng rõ, cũng rõ biển xe.

 

Anh xe, lòng vẫn rối bời.

 

Lương Kiến Quân mặt Lỗ Hướng Dương một cái, lông mày nhướng lên.

 

Thằng nhóc năng ấp úng, là biểu hiện tò mò bình thường.

 

Không bao xa, đột nhiên đầu Lương Kiến Quân, “Vị… đồng chí , và chị Đường của chúng quan hệ gì?”

 

 

Loading...