Thập Niên 80: Vét Sạch Gia Sản Người Cha Cặn Bã, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mạnh Nhất Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 220: Cút Ra Ngoài, Nhìn Cậu Chướng Cả Mắt!
Cập nhật lúc: 2026-05-05 10:06:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Phó đoàn trưởng Chu rời , Quân trưởng Bách suy nghĩ một lát, gọi một cuộc điện thoại cho Lục Bỉnh Chu.
Đợi Phó đoàn trưởng Chu trở về nơi đóng quân, Lục Bỉnh Chu gọi qua.
“Có một đạo lý, nếu thể rõ ràng với nhà, nhất là nên cho kỹ, nếu thực sự rõ ...”
Anh , vỗ vỗ vai Phó đoàn trưởng Chu.
Phó đoàn trưởng Chu cũng là dựa quân công và thâm niên từng bước leo lên, càng lên cao càng gian nan, điểm bản hiểu rõ.
Con chuyện giậm chân tại chỗ, thể vĩnh viễn ở mãi một vị trí.
Hoặc là tiếp tục lên, hoặc là những khác lên chèn ép xuống.
Bất kể là ở quân đội, là ở địa phương, thậm chí là ở các nhà máy bình thường, đều là một đạo lý.
Có thể xử lý việc nhà , xem bản Phó đoàn trưởng Chu.
Đường Tuyết gửi thư tố cáo nặc danh Lục Bỉnh Chu là Sử Phương, cũng hề bất ngờ.
Dạo đối đầu với cô, nhảy nhót hăng hái nhất chẳng là Sử Phương ?
Mộng Vân Thường
Cô một chút cũng để Sử Phương mắt, Lục Bỉnh Chu qua cũng nhắc nữa.
Bên quê gọi điện thoại đến, là phần lớn trong thôn chọn trồng cây ăn quả ở núi , bằng lòng theo Đường Tuyết trồng xương rồng, nuôi rệp son chỉ hai nhà, trong đó một nhà là trưởng thôn.
Đường Tuyết đối với chuyện cũng gì, chỉ là nguyên liệu rệp son cô tích trữ đó sắp dùng hết .
Bên cô cũng trồng xương rồng, Điền Tú Lệ tiếp nhận bộ nhiệm vụ sản xuất, bác gái Chu liền tiếp quản việc trồng xương rồng, nuôi rệp son .
việc cũng cần thời gian.
Mà doanh bán son môi của cô vượt xa dự kiến, nguyên liệu trở thành vấn đề.
Lục Bỉnh Chu về, Đường Tuyết liền với chuyện nguyên liệu rệp son sắp cạn kiệt.
“Anh hỏi Phó Thanh Tùng xem, xem kiếm .” Lục Bỉnh Chu .
Đường Tuyết mím môi: “Chắc là , thứ nhất là kênh nhập khẩu.”
“Nguyên liệu còn thể cầm cự bao lâu?” Lục Bỉnh Chu hỏi.
Đường Tuyết thở dài: “Ước chừng còn thể cầm cự nửa tháng. Nếu cắt giảm doanh , bán lượng hạn, thể cầm cự lâu hơn một chút, nhưng cũng cầm cự đến lúc rệp son của chúng nuôi lớn.”
Lục Bỉnh Chu nắm nhẹ tay cô: “Đừng sốt ruột, để nghĩ cách.”
Lúc Đường Tuyết kiên quyết chia cho một nửa cổ phần, chính là vì thể giải quyết vấn đề nguyên liệu, thời đại vấn đề nguyên liệu là một khâu vô cùng quan trọng, giải quyết vấn đề nguyên liệu, việc kinh doanh đứt là đứt.
Trớ trêu trong nước hiện tại vẫn đưa nguyên liệu rệp son sản xuất công nghiệp, sử dụng các loại bột màu khác thế, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chất lượng son môi, Đường Tuyết cái việc tự đập bảng hiệu của .
Cứ như đợi ba ngày.
Ba ngày , Lục Bỉnh Chu về với Đường Tuyết: “Có thể nhập khẩu nguyên liệu rệp son từ các nhà cung cấp nước ngoài, nhưng hiện tại một vấn đề nan giải, hạn ngạch nhập khẩu hàng năm kiểm soát nghiêm ngặt, thể phân bổ cho chúng .”
“Anh tìm mối ?” Đường Tuyết hỏi.
Lục Bỉnh Chu gật đầu: “Anh hai của chúng ở Ty Ngoại thương Bộ Thương mại.”
Mắt Đường Tuyết kinh ngạc trừng to trong giây lát: “Ty Ngoại thương?”
Cô chỉ ông cụ Lục trong quân đội vô cùng lợi hại, ngờ Lục Bỉnh Chu còn mối quan hệ ở Bộ Thương mại, ở Ty Ngoại thương.
Ở vị trí đó, nếu hai của Lục Bỉnh Chu thể cửa , giúp cô nhập khẩu một ít nguyên liệu rệp son, chắc chắn thành vấn đề.
đó là vấn đề nguyên tắc, nhà họ Lục chắc chắn sẽ động chạm đến.
Cô cũng từng nghĩ đến việc để Lục Bỉnh Chu vì cô mà vi phạm nguyên tắc.
Vậy hai việc ở Ty Ngoại thương của Lục Bỉnh Chu nên tận dụng như thế nào đây?
Cô đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện như thế nào, Lục Bỉnh Chu nhắc đến một chuyện khác.
“Em chuẩn cho việc tham gia thi đại học ?” Anh hỏi.
Đường Tuyết , khóe miệng giật giật: “Chuyện , em chắc chắn chuẩn chứ.”
Thực là chuẩn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vet-sach-gia-san-nguoi-cha-can-ba-toi-ga-cho-si-quan-manh-nhat-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-220-cut-ra-ngoai-nhin-cau-chuong-ca-mat.html.]
Nói thế nào nhỉ, mỗi ngày cô khá bận rộn, tự tạo thêm áp lực cho .
Dù kiếp cô cũng lấy bằng tiến sĩ lâu, chắc chắn đối mặt với các loại thi cử, việc học hành từng bỏ bê.
Đổi thành kỳ thi đại học bây giờ, nhiều kiến thức thi cử cô quen thuộc, nhưng chung là chuyện lớn, gần đến lúc thi ôn tập cấp tốc môn chính trị và ngữ văn một chút là .
Cô cũng định thi trường danh tiếng Thanh Hoa Bắc Đại gì đó, chỉ cần thi một trường đại học y d.ư.ợ.c là , bình thường một chút cũng , mục đích là lấy tấm bằng nghiệp để trải đường cho việc hành nghề y của .
Lấy bằng nghiệp của trường nào, ảnh hưởng đến năng lực thực sự của cô.
“Chuyện đó, đến lúc em đăng ký tham gia thi đại học, chúng chắc chắn thủ tục ly hôn.” Cô chuyển chủ đề.
Chỉ là lời còn xong, ngón trỏ dựng của Lục Bỉnh Chu chặn môi.
Đường Tuyết chớp chớp mắt: “Anh ly hôn?”
Lục Bỉnh Chu oán hận cô một cái, bày rõ ý tứ là, chuyện còn ?
Lúc khi Đường Tuyết ầm ĩ đòi ly hôn, ly hôn .
Bây giờ hai thực sự ở bên , hận thể lúc nào cũng ở bên cô, đương nhiên càng ly hôn.
Cho dù hiểu ý của Đường Tuyết, cho dù ly hôn tình cảm của hai vẫn còn.
... thế giống !
Ly hôn thì là vợ chồng hợp pháp nữa.
Đợi cô thi đỗ lên đại học, còn xa mấy năm, chỉ nghĩ đến việc xa nhớ nhung khó nhịn,"yêu đương" xa thế ai mà chịu nổi?
Đường Tuyết dời mắt , tự nhiên hắng giọng một cái.
Đến bây giờ thực cô cũng ly hôn.
Lục Bỉnh Chu nắm lấy tay cô, đôi mắt sâu thẳm cô: “Không tham gia thi đại học, ?”
Đường Tuyết mím môi, thời đại theo quy định hiện tại, những phận kết hôn tham gia thi đại học, mà trong thời gian học cũng kết hôn.
Cho dù là tự do yêu đương, cũng cởi mở như , hai một năm chắc gặp mấy thì thôi , gặp còn chú ý ảnh hưởng.
Nói cách khác, bọn họ ít nhất hợp pháp năm năm.
Mà phận của Lục Bỉnh Chu, cùng cô "vợ chồng hợp pháp" càng là điều thể, bọn họ thể mạo hiểm như .
Thực học đại học cũng là , cô bây giờ là một quân y ?
Sư trưởng Ngụy giúp cô giấy phép hành nghề bác sĩ chân đất, đó dùng hình thức đặc biệt mời của bệnh viện nơi đóng quân, tuyển dụng "bác sĩ chân đất" là cô đến bệnh viện nơi đóng quân, cô thể cứ việc ở đây mãi.
Lục Bỉnh Chu luôn hy sinh vì cô, cô suy nghĩ một chút, tương lai quốc gia sẽ mở cửa nhiều chính sách, đến lúc đó cô tự "nâng cao" bản lên cũng là .
Cô mím mím môi, gật đầu: “Vậy... em cứ việc ở bệnh viện nơi đóng quân , tìm mối quan hệ, đăng ký học đại học ban đêm gì đó?”
Mặc dù lấy bằng cấp gì, xung đột với y thuật thực tế của cô, nhưng bằng cấp thì thực sự lấy.
Lục Bỉnh Chu thấy Đường Tuyết như , nỡ để cô chịu tủi .
Trong lòng nóng lên, đột nhiên vươn tay ôm lấy cô: “Đại học vẫn học, thể để em vì mà từ bỏ ước mơ, nhưng chuyện ly hôn cứ đợi thêm , một thời gian nữa, đợi đến lúc cần đăng ký dự thi sẽ nộp báo cáo.”
Đường Tuyết bất đắc dĩ, vất vả lắm mới hạ quyết tâm, Lục Bỉnh Chu bao dung như , lúc ba chữ " thi nữa" cô thực sự .
Cô cũng thực sự thi đại học a...
Lục Bỉnh Chu ngoài miệng một thời gian nữa mới nộp báo cáo, nhưng ngày hôm cầm báo cáo ly hôn đến Quân bộ.
Quân hôn dễ ly hôn như , báo cáo phê duyệt, phê duyệt xong còn theo quy trình, thể lỡ việc Đường Tuyết đăng ký thi đại học.
Quân trưởng Bách thấy Lục Bỉnh Chu tới, còn tưởng chuyện của Sử Phương, đợi thấy báo cáo ly hôn đưa lên, rõ của Phó đoàn trưởng Chu, mà là của Lục Bỉnh Chu, bàn tay to lớn của ông trực tiếp "bốp" một tiếng đập mạnh xuống bàn.
“Thằng nhóc thấy chuyện xảy với Chu Trường Truyền, giở trò lo xa gì đó, định ly hôn với đồng chí Đường Tuyết ?” Quân trưởng Bách trừng mắt Lục Bỉnh Chu, hai mắt trợn tròn.
Nếu Lục Bỉnh Chu thực sự cưới một như Sử Phương, nộp báo cáo ly hôn, Quân trưởng Bách đồng tình, nhưng cũng sẽ cản trở.
đồng chí Đường Tuyết nhỏ bé đó ông gặp , cho dù gia thế bối cảnh của Lục Bỉnh Chu cao, cô gái đó cũng đến mức xứng với Lục Bỉnh Chu nhà !
Đồng chí Đường Tuyết nhỏ bé bất cứ chuyện gì với Lục Bỉnh Chu, bất cứ chuyện gì ngáng chân Lục Bỉnh Chu, ông cũng tin lão thủ trưởng thể đồng ý để Lục Bỉnh Chu vô trách nhiệm như .
Thấy Lục Bỉnh Chu định mở miệng giải thích, Quân trưởng Bách giơ tay chỉ , giành : “Thằng nhóc nếu cứ chấp mê bất ngộ, lão t.ử bây giờ sẽ gọi điện thoại cho lão thủ trưởng! Mau cút ngoài cho lão t.ử, chướng cả mắt!”