Thập Niên 80: Vét Sạch Gia Sản Người Cha Cặn Bã, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mạnh Nhất Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 218: Cô Đừng Có Vô Lý Gây Sự!
Cập nhật lúc: 2026-05-05 10:06:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách của Lục Bỉnh Chu hề phô trương, nhưng chuyện mua một chiếc xe con vẫn nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi đóng quân, đặc biệt là khu tập thể.
Lưu Tiểu Quyên - tiểu mật thám của khoa tin tức đầu tiên, liền vội vàng chạy về báo cho Đường Tuyết.
Lưu Tiểu Thiến, Ngô Huân xong, cũng đều mang vẻ mặt kinh ngạc Đường Tuyết: “Bác sĩ Đường, Đoàn trưởng Lục mua xe cho cô ?”
Lưu Tiểu Quyên vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Bác sĩ Đường, Đoàn trưởng Lục đối xử với cô cũng quá .”
Đường Tuyết chỉ , bảo mấy mau việc.
Sau khi hai ở bên , Lục Bỉnh Chu kiên quyết cho cô chia tiền kiếm từ việc kinh doanh nữa, tiền hai kiếm đây cũng đều để chung một chỗ.
Mối mua xe cũng là do Lục Bỉnh Chu tìm, nên xe là Lục Bỉnh Chu mua cho cô, cũng tính là sai.
Đường Tuyết ở khoa trông bình tĩnh, lúc khám bệnh cho bệnh nhân nghiêm túc, nhưng bước chân vội vã ngoài lúc tan vẫn tiết lộ nội tâm của cô.
Mấy trong khoa theo, đều nở nụ của những bà thím.
Đường Tuyết mặc kệ mấy bọn họ, còn cách nhà một đoạn, thấy chiếc xe con đỗ bên ngoài.
Mộng Vân Thường
Đương nhiên thể so sánh với các loại xe kiểu dáng khí động học của đời , đầu vuông vức, đuôi vuông vức, vị trí ở giữa cũng đặc biệt vuông vức, cũng do ở thập niên 80 lâu , chiếc xe con kiểu cũ , Đường Tuyết mà cảm thấy khá .
Khu tập thể cũ bên vốn dĩ ít , Đường Tuyết cũng để tâm tại ai vây xem.
Bước chân cô ngày càng nhanh, đến xe logo con hươu đang chạy, xe Volga.
Đây là một mẫu xe nhập khẩu của nước Nga.
Cô mẫu xe , là do kiếp một ông cụ cùng tòa nhà kể , hồi trẻ ông một hàng xóm là đầu tiên giàu lên ở thập niên 80, mua một chiếc xe Volga, lúc đó khiến của mấy con phố xung quanh ngưỡng mộ c.h.ế.t.
đó đó gặp chút sự cố, ăn nữa.
Sau nữa giá nhà đất ngày càng tăng đến mức vô lý, còn chiếc xe cổ của ông thì ngày càng tã, cuối cùng chỉ thể đưa đến trạm thu mua phế liệu xử lý như sắt vụn.
Sau đó hàng xóm đó thấy ai mua xe, sẽ khuyên đừng mua xe, hãy mua nhà.
Nghĩ đến chuyện , khóe môi Đường Tuyết tràn nụ .
“Cười gì ?” Giọng của Lục Bỉnh Chu truyền đến.
Đường Tuyết thấy , nụ mặt càng rạng rỡ hơn.
Chuyện nghĩ kể cho ?
Cô suy nghĩ một lát, đổi sang một phiên bản khác: “Em chỉ nghĩ đến tiền mua chiếc xe đủ để mua mấy căn nhà , cảm thấy hai chúng xa xỉ.”
Lục Bỉnh Chu vốn dĩ theo bản năng mua nhà , nhưng lời đến khóe miệng, bẻ lái.
“Mua xe lỡ việc mua nhà.” Anh .
Đường Tuyết vội gật đầu: “Ừ ừ, đúng.”
Thấy cô vui vẻ, Lục Bỉnh Chu thuận miệng hỏi: “Rất thích nhà ?”
Đường Tuyết gật đầu: “Đương nhiên , đó đều là tài sản. Hơn nữa xe cộ thuộc về hàng tiêu dùng, còn nhà cửa là bất động sản, so với xe cộ em chắc chắn thích nhà cửa hơn.”
Lục Bỉnh Chu đặc biệt chiều chuộng cô: “Đều mua cho em.”
Mắt Đường Tuyết liếc xung quanh, thấy ai, nhanh ch.óng kiễng chân hôn một cái lên má Lục Bỉnh Chu, tinh nghịch : “Vậy em sẽ đợi nhận chìa khóa nhé.”
Lục Bỉnh Chu cô vui vẻ như , thực sự móc cả trái tim cho cô.
Nụ rạng rỡ chính là động lực để tặng quà.
Anh lấy chìa khóa hỏi Đường Tuyết: “Có ngoài lượn một vòng ?”
Đường Tuyết chiếc xe mới, suy nghĩ một lát lắc đầu: “Buổi chiều còn nữa, đợi ngày nghỉ chúng đưa hai đứa nhỏ thành phố chơi, đến lúc đó lái xe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-vet-sach-gia-san-nguoi-cha-can-ba-toi-ga-cho-si-quan-manh-nhat-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-218-co-dung-co-vo-ly-gay-su.html.]
Lục Bỉnh Chu đương nhiên ý kiến gì, ôm Đường Tuyết về nhà nấu cơm.
Sử Phương tin Lục Bỉnh Chu mua xe, liền tức giận đến mức đau cả tim gan phèo phổi.
Bữa trưa cũng thèm nấu.
Phó đoàn trưởng Chu về nhà, thấy bếp lạnh tanh liền nhíu mày.
“Sao nấu cơm?” Anh kìm nén cảm xúc, vui hỏi.
Sử Phương bực bội: “Ai quy định nấu cơm là việc của phụ nữ? Anh công việc, cũng công việc, ở ngoài mệt, ở ngoài thì mệt ?”
Phó đoàn trưởng Chu lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Anh đưa Sử Phương đến theo quân, đó tìm cơ hội sắp xếp cho Sử Phương công việc ở hợp tác xã mua bán, hợp tác xã mua bán của nơi đóng quân bận rộn, Sử Phương quen tay , thể mệt đến mức nào?
Hơn nữa, thường xuyên chút thịt rán, bánh bao... mang đến cho bọn họ, rau tự trồng cũng đều nhặt sạch sẽ mới mang đến.
Việc nấu cơm nhà bọn họ, thể là nhẹ nhàng hơn phân nửa so với nhà khác.
Ngược là , Trung đoàn độc lập mới thành lập, mặc dù chỉ là một Phó đoàn trưởng, nhưng nhiều việc bận rộn, suốt ngày bận ngược bận xuôi, cơ thể vốn mệt mỏi.
Về đến nhà những bếp lạnh tanh, còn những lời khiến mệt mỏi của Sử Phương, trong lòng càng thoải mái.
“Nếu nấu cơm, thì nhà ăn ăn .” Anh bỏ một câu , còn tâm trạng để ý đến Sử Phương nữa, ngoài.
Trong lòng Sử Phương đang nghẹn một cục tức, thấy như thì càng tức hơn.
Cô xông lên, tóm c.h.ặ.t lấy Phó đoàn trưởng Chu: “Anh thái độ kiểu gì , hôm nay mệt, bảo nấu một bữa cơm mà tỏ thái độ với ?”
Phó đoàn trưởng Chu thực sự cãi với Sử Phương, nhắm mắt , hít sâu một : “Cô mệt, nấu cơm, cũng cô cái gì. Hôm nay cũng mệt, cho nên chúng ăn nhà ăn, chuyện vấn đề gì ?”
Sử Phương chịu buông tha: “Đương nhiên là vấn đề. nhắc đến mệt một , liền đòi ăn nhà ăn, là mệt ? thấy là cố ý, để bắt thỏa hiệp nấu cơm!”
Hai còn cãi nữa, sẽ hàng xóm xem trò mất.
Phó đoàn trưởng Chu kìm nén sự thiếu kiên nhẫn trong lòng: “Đây chỉ là trùng hợp thôi.”
Sử Phương lườm : “Trùng hợp cái gì, rõ ràng chính là gia trưởng. Bình thường bữa nào chẳng do nấu? Kết hôn bao nhiêu năm nay từng để bếp một nào, thấy chính là do quá dễ dãi, mới dung túng cho cái thói hư tật !”
Phó đoàn trưởng Chu nhíu mày cô : “Rốt cuộc cô thế nào?”
“Trưa nay bắt buộc nấu cơm.” Sử Phương .
Phó đoàn trưởng Chu hết đến khác kìm nén cơn tức, Sử Phương căn bản thể lý, cơn giận của cũng bốc lên.
“Sử Phương, cô đừng vô lý gây sự!” Anh tức giận gầm thấp.
Sử Phương trừng mắt: “Ai vô lý gây sự!”
“Cô!” Phó đoàn trưởng Chu hề khách sáo, “ bếp, việc nhà đều đổ hết lên đầu cô ? Việc nhà cô còn ít ? Sử Phương, tự cô nghĩ xem, từ khi cô gả qua đây, bất kể là lúc ở quê, là đến theo quân, những ngày tháng của cô trôi qua tự tại bao nhiêu!”
Giọng lớn, kinh động đến hàng xóm, Phó đoàn trưởng Chu trực tiếp hất Sử Phương bỏ .
Sử Phương ngờ Phó đoàn trưởng Chu đột nhiên hất cô , một phút chú ý, hất loạng choạng lùi mấy bước, va chiếc bàn phía .
Eo đập bàn, đau đến mức cô hít một ngụm khí lạnh, bụng cũng bắt đầu đau nhói, cô ôm bụng sắc mặt trắng bệch.
Nhịn một lúc lâu, cơn đau ở bụng hề thuyên giảm, ngược còn xu hướng nặng hơn, hai chân cũng bắt đầu bủn rủn, run rẩy.
Thực sự vững nữa, cô ôm bụng từ từ xổm xuống, bệt mặt đất đau đến mức hít khí lạnh.
Thế nhưng, Phó đoàn trưởng Chu xa từ lâu .
Đáy mắt Sử Phương, dần dần lộ vẻ tuyệt vọng...