Thập Niên 80 Từ Hôn Rồi, Chồng Cũ Khóc Đỏ Mắt - Chương 676: Lời Xin Lỗi Giữa Hai Người Bạn

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:31:57
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một lúc lâu , Thẩm Minh Châu tức tốc kéo Cố Viễn Sơn ngoài: "Anh bệnh , tờ giấy em để thấy ?"

 

Giọng điệu Cố Viễn Sơn ung dung: "Không thấy."

 

Thẩm Minh Châu hít sâu một : "Được, bây giờ em cho một nữa, lúc đó là em mê luyến , nhưng bây giờ kết thúc ."

 

Cố Viễn Sơn trực tiếp hỏi: "Là vì Thu Ân ?"

 

Thẩm Minh Châu một khoảnh khắc khó xử, cô như , ngay cả Thu Ân cô cũng , tại Cố Viễn Sơn .

 

"Tùy nghĩ thế nào cũng , chúng kết thúc ." Sau một thoáng mặc nhận, cô đầu tiêu sái: "Bây giờ em bám lấy nữa, nên vui mừng mới , yên tâm em cần chịu trách nhiệm."

 

Cố Viễn Sơn : " em cần chịu trách nhiệm với ."

 

Thẩm Minh Châu kinh ngạc: "Em chịu trách nhiệm với ?"

 

"Nếu thì ?" Cố Viễn Sơn hỏi ngược : "Cuộc đời em cho đảo lộn, em nên chịu trách nhiệm với ?"

 

Thẩm Minh Châu tức giận: "Chỉ là lên giường thôi mà, đảo lộn cuộc đời ?"

 

Cố Viễn Sơn hất cằm về phía ngôi nhà lưng cô: "Câu , em trong với bố em ."

 

Thẩm Minh Châu: "..."

 

Cô mà dám thế, cô sẽ đ.á.n.h cô đến mức thấy mặt trời ngày mai mất...

 

Hai im lặng một lát, Thẩm Minh Châu lùi hai bước . Biểu cảm của cô trấn định, dường như sự ỷ từng đối với tồn tại: "Cố Viễn Sơn, nếu vấn đề , thì nên hiểu rằng, giữa chúng còn khả năng nữa."

 

Cố Viễn Sơn gật đầu: "Được, hiểu ."

 

Anh thêm gì nữa, rời .

 

Rõ ràng quyết định từ bỏ, rõ ràng bản vượt qua rào cản trong lòng, nhưng thấy cứ thế rời , Thẩm Minh Châu vẫn nhịn ngẩng đầu lên. Mưa xuân đến nhanh, dày nhỏ, từ mặt rơi xuống.

 

Lần cuối cùng nhỉ, gặp .

 

Ngày hôm đến cơ quan, Bộ trưởng vui vẻ cầm tài liệu đưa cho cô: "Lần truy xuất nguồn gốc bản thảo cổ cuối cùng cũng kết thúc một giai đoạn, chúng thành công , Minh Châu cô lập công lớn đấy."

 

Thẩm Minh Châu cũng vui mừng: "Vậy thì quá."

 

Bộ trưởng : "Cho nên chuyện Cố về nước tìm kiếm hợp tác, sẽ giao cho cô phụ trách tiếp đón. Trước đây hai từng hợp tác , nhất định tiếp đãi cho nhé! Lần về là chuyên tâm cầu nối giao lưu văn hóa Trung - Mỹ, nhiều tác phẩm văn học xuất sắc trong nước đều do dẫn dắt, cô và hợp tác cho đấy."

 

Thẩm Minh Châu nhíu mày: "Cố Viễn Sơn?"

 

Bộ trưởng gật đầu: "Cô quen mà, Cố Viễn Sơn."

 

Thẩm Minh Châu hít sâu một : "Đổi khác , rảnh."

 

Bộ trưởng ho khan hai tiếng, theo bản năng liếc về phía văn phòng phía : "Văn bản cấp ban xuống , đổi ."

 

Hôm qua mới mượn nước mưa thỏa thích một trận, vì tự nhủ với bản cô và cuối cùng gặp mặt, bây giờ mắt cô vẫn còn sưng, kết quả hôm nay xuất hiện với một phận khác.

 

Cô cảm thấy giống như một kẻ ngốc.

 

Trong văn phòng, Thẩm Minh Châu mất kiên nhẫn: "Anh gì?"

 

Cố Viễn Sơn bình tĩnh: "Kết hôn với em."

 

Thẩm Minh Châu nổi cáu: "Anh hiểu , chúng thể nào!"

 

Đôi mắt trầm tĩnh của Cố Viễn Sơn sang: "Lúc em thích, thì yêu cầu thích em, để tâm đến bất kỳ quá khứ nào của . Lúc từ bỏ, bất kỳ lời giải thích nào của , một cơ hội cũng cho . Thẩm Minh Châu, đây là tình yêu của em ?"

 

Thẩm Minh Châu : "Nếu em sớm đó là Thu Ân, em mới thèm thích ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-tu-hon-roi-chong-cu-khoc-do-mat/chuong-676-loi-xin-loi-giua-hai-nguoi-ban.html.]

 

Cố Viễn Sơn rũ mắt: "Vậy ? Anh cách nào về quá khứ, g.i.ế.c c.h.ế.t chính trong quá khứ ."

 

Thẩm Minh Châu nghiến răng: "Thu Ân vẫn em và từng ở bên , em để cô ."

 

Quá khó xử, quá khó mở lời, cô căn bản thể chấp nhận !

 

Cố Viễn Sơn gật đầu: "Vậy thì chuyện công việc ."

 

Mọi sự phản kháng và sự cáu kỉnh của cô, mặt đang bình tĩnh, trở nên vô lý bao! Thẩm Minh Châu thậm chí hỏi một câu, nếu thực sự thích cô, tại ở nước ngoài mấy tháng trời mới đuổi theo?

 

Rõ ràng thích đến thế, chẳng qua là vì xảy quan hệ mật mà thôi, cô cần kiểu chịu trách nhiệm !

 

bất luận cô kháng cự thế nào, mối quan hệ của bọn họ ở trong nước và lúc ở nước ngoài hoán đổi vị trí. Lần đến kết nối công việc là , thể tránh mặt là cô. Cố Viễn Sơn từ đầu đến cuối đều điềm tĩnh và ung dung, cùng cô thảo luận công việc, thỉnh thoảng đến nhà cô bái phỏng bố .

 

Đáng sợ hơn là, bây giờ bố cô vô cùng hài lòng về Cố Viễn Sơn. Sau khi lúc cô theo đuổi Cố Viễn Sơn nước ngoài, càng đưa chuyện kết hôn lên lịch trình.

 

Thẩm Minh Châu cảm thấy giống như một quả bóng bay sắp nổ tung, sớm muộn gì cũng ngày thể chịu đựng nổi. Cô dám tin nếu một ngày Thu Ân phát hiện , mà cô từng tâm tâm niệm niệm là Cố Viễn Sơn, cô đối mặt với bạn như thế nào!

 

Cứ như trôi qua một tháng, lúc cô thể chịu đựng thêm nữa, sắp sụp đổ đến nơi, thì Lâm Thu Ân đến tìm cô .

 

"Minh Châu, dạo đến tìm ?" Lâm Thu Ân khi sinh em bé, dường như trở nên dịu dàng hơn. Cô đưa tay sờ mặt Thẩm Minh Châu, chút lo lắng: "Dạo bận lắm , tiều tụy nhiều thế ?"

 

Thẩm Minh Châu cô ôm, đột nhiên , nhưng cổ họng cô như nhét bông, thế nào.

 

Mộng Vân Thường

Lâm Thu Ân lấy từ trong túi xách mang theo mấy hộp thịt kho: "Là món mới ở chỗ cô út đấy, vị ngon lắm, nếm thử xem."

 

Hốc mắt Thẩm Minh Châu ửng đỏ: "Thu Ân."

 

xin , cô cảm thấy phản bội tình bạn.

 

Lâm Thu Ân lên tiếng : "Minh Châu, xin ."

 

Thẩm Minh Châu nghẹn ngào: "Sao xin ."

 

Lâm Thu Ân yên lặng cô, trong đôi mắt chứa chan sự dịu dàng: "Nếu sớm tương lai sư ca sẽ gặp , lúc đó chắc chắn sẽ ích kỷ như , ép cùng qua quãng thời gian khó khăn nhất đó."

 

Thẩm Minh Châu sững , cô há miệng, khó khăn lên tiếng: "Cậu..."

 

Thu Ân ?

 

Lâm Thu Ân vươn tay lau nước mắt cho cô: "Người bạn đạt tiêu chuẩn là , mà lâu như thế mới đó là sư ca. Cho nên cho chút thời gian, kể một câu chuyện ?"

 

Lúc đó cô quá thiếu thốn tình thương, đầu tiên gặp một đàn ông dịu dàng và mạnh mẽ như , khó lòng kháng cự mà coi như sự cứu rỗi. Cho dù rõ ràng sư ca quá nhiều cố kỵ, nhưng cô vẫn ích kỷ.

 

Quá khứ của bọn họ cần thiết phủ nhận, nhưng cũng nên dùng để ngăn cản sự xích gần của tương lai.

 

Cuối cùng Lâm Thu Ân ôm lấy cô: "Cậu thế nào, sẽ nghĩ thế nào, đều ủng hộ ."

 

Thẩm Minh Châu gì, trong lòng cô quá rối bời, cách nào lập tức đưa quyết định gì.

 

Lúc từ nhà họ Thẩm , Lâm Thu Ân ở cửa, đàn ông ôn văn nhĩ nhã đang tựa tường. Cô híp mắt động tác cố lên với : "Sư ca, cố lên nhé!"

 

Cố Viễn Sơn rũ mắt : "Tiểu sư , cảm ơn em."

 

Giang Dã chậc một tiếng, vươn tay kéo cô về phía : "Thẩm Minh Châu phiền phức c.h.ế.t ."

 

Lâm Thu Ân vô cùng thuận tay tát một cái: "Anh còn ý kiến với Minh Châu nữa, tối nay đừng đến phiền em và Tri Nhạc."

 

Giang Dã khẽ một tiếng: "Biết , đại nhà văn Lâm."

 

Sau khi mở cửa xe cho vợ, mới vững về phía Cố Viễn Sơn: "Người em, đàn ông mồm mới xứng đáng hạnh phúc."

 

 

Loading...