Thập Niên 80 Từ Hôn Rồi, Chồng Cũ Khóc Đỏ Mắt - Chương 654: Thẩm Minh Châu Và Cố Viễn Sơn (phần 1)

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:31:34
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả phòng ban đều , đại mỹ nữ đến từ đoàn giao lưu của quốc gia phương Đông đang theo đuổi Giám đốc Cố. Thế nhưng Giám đốc Cố của họ bề ngoài ôn hòa lịch thiệp, thực chất cự tuyệt ngàn dặm, ngay cả những đồng nghiệp Hoa khác trong văn phòng cũng lên tiếng bất bình cho đại mỹ nữ họ Thẩm.

 

Hồ Tinh Tinh thở dài một : "Minh Châu , cô bỏ cuộc , Giám đốc Cố của chúng là Đường Tăng chuyển thế trong truyền thuyết đấy, cỡ như Quốc vương Nữ Nhi Quốc còn chẳng động lòng, gì đến kiểu yêu tinh như cô..."

Mộng Vân Thường

 

Thẩm Minh Châu ghế, phong cách ăn mặc khác biệt so với khi ở trong nước. Nửa là một chiếc áo hai dây nhỏ, để lộ xương quai xanh trắng ngần xinh và vòng eo nhỏ nhắn gợi cảm, nửa là chân váy bò ngắn, đôi chân dài trắng trẻo nõn nà ch.ói cả mắt.

 

Ở nước Mỹ, đây là phong cách ăn mặc đang thịnh hành, mười cô gái trẻ thì đến tám cô thích mặc như . điểm khác biệt là Thẩm Minh Châu thực sự quá , bản sở hữu nét sắc sảo mang tính công kích mạnh, cộng thêm phong cách nóng bỏng .

 

dọc đường, bất kỳ đàn ông nào cũng nhịn thêm vài .

 

Cố Viễn Sơn chính là ngoại lệ đó...

 

Thẩm Minh Châu một tay chống cằm, nhướng mày, uể oải lên tiếng: "Đến mỹ nữ như mà cũng động lòng, khi nào yếu khoản đó ?"

 

Hồ Tinh Tinh: "..."

 

Chị gái , chị đang bịa đặt trắng trợn đấy ?

 

định gì đó, sắc mặt đột nhiên đổi, lập tức bật dậy khỏi ghế, cung kính gọi một tiếng: "Giám đốc Cố."

 

Cố Viễn Sơn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, xắn tay áo lên một nửa, cổ tay xương xẩu rõ ràng đeo một chiếc đồng hồ. Giữa hàng chân mày thanh lãnh bất kỳ manh mối nào, chỉ đưa xấp tài liệu trong tay qua: "Đem đằng photo một bản, đó phát xuống."

 

Hồ Tinh Tinh nháy mắt với Thẩm Minh Châu, cũng câu Giám đốc thấy ...

 

Đợi Hồ Tinh Tinh rời , trong văn phòng chỉ còn Cố Viễn Sơn và Thẩm Minh Châu, vẫn giữ giọng điệu ôn hòa: "Đồng chí Thẩm, công tác giao lưu văn hóa tháng sẽ kết thúc, cô xác định ngày nào về nước ? Bên sẽ sắp xếp mua vé máy bay cho cô."

 

Vốn dĩ nhiệm vụ giao lưu rút lui, nhưng vì nhiều lý do khác , cuối cùng vẫn việc chung với Thẩm Minh Châu hơn hai tháng.

 

Thẩm Minh Châu là một bình hoa di động, năng lực việc của cô mạnh. Mặc dù chuyện giao lưu văn hóa vẻ cao siêu, nhưng thực chất tỷ lệ du lịch bằng tiền công quỹ chiếm phần lớn hơn. Tuy nhiên, Thẩm Minh Châu luôn nghiêm túc thực hiện công tác quảng bá văn hóa, và phối hợp công việc với Cố Viễn Sơn vô cùng ăn ý.

 

Điều duy nhất khiến đau đầu là, cô thực sự quá bạo dạn, bạo dạn hơn bất kỳ phụ nữ nào từng gặp.

 

"Không vẫn còn một tháng nữa ? Sao hỏi sớm thế, nỡ để em ?" Những lời trêu ghẹo của Thẩm Minh Châu cứ thế buột miệng thốt . Cô một tay chống lên bàn, đôi mắt đa tình hàng mi dài tựa như tơ nhện câu hồn đoạt phách.

 

Cố Viễn Sơn cao hơn cô, cô cúi , từ góc độ sang, vặn thể rõ xương quai xanh tinh xảo của cô, cùng với một mảng da thịt trắng ngần đầy tự hào...

 

Sắc mặt như thường dời tầm mắt , Cố Viễn Sơn lạnh nhạt lên tiếng: "Lịch trình về nước của cô xác định từ , công việc thành tự nhiên nên trở về, liên quan gì đến ."

 

Thẩm Minh Châu mím đôi môi đỏ mọng, thật là lạnh nhạt và tuyệt tình mà!

 

Đổi đàn ông khác, cô sớm lười để ý . cứ c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt cái vẻ thanh lãnh của bậc chính nhân quân t.ử , kéo từ cao xuống, lột bỏ chiếc áo sơ mi trắng lúc nào cũng phẳng phiu , xem thử lúc động tình, liệu còn giữ vẻ sĩ như ...

 

Ngoài cửa Hồ Tinh Tinh : "Giám đốc Cố, mặt đông đủ cho cuộc họp tổng kết tháng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-tu-hon-roi-chong-cu-khoc-do-mat/chuong-654-tham-minh-chau-va-co-vien-son-phan-1.html.]

Với tư cách là đoàn sứ giả giao lưu văn hóa, bình thường Cố Viễn Sơn và Thẩm Minh Châu tuy trao đổi nhưng chung một văn phòng. mỗi họp hành thì bắt buộc gặp mặt, cho nên hôm nay Thẩm Minh Châu còn cố ý trang điểm một phen, tránh lãng phí thời cơ câu dẫn như .

 

Đáng tiếc , Giám đốc Cố còn Đường Tăng hơn cả Đường Tăng, cũng thể trách cô ác ý thầm oán trong lòng đúng ?

 

Thẩm Minh Châu thẳng , mái tóc dài uốn lọn che khuất một nửa bờ vai, trong sự yêu kiều mang thêm một phần vẻ đáng thương, ngay cả Hồ Tinh Tinh cùng là phụ nữ cũng cảm thấy khó thở. Một đại mỹ nhân như , Giám đốc của họ thế mà động lòng, thể nào thực sự yếu chứ?

 

Chỉ là ý nghĩ mới nảy sinh, vai Thẩm Minh Châu khoác thêm một chiếc áo vest, đầu là ánh mắt xa cách và hờ hững của Cố Viễn Sơn: "Mặc cái hẵng đến phòng họp."

 

Đôi mắt long lanh của Thẩm Minh Châu bừng sáng, cô ngoan ngoãn quấn c.h.ặ.t chiếc áo vest, híp mắt : "Em cố tình mặc cho xem đấy, những đàn ông khác em mới cho xem ."

 

Quấn trong chiếc áo vest, cô để lộ khuôn mặt kiều diễm. Chiếc áo rộng, bao trùm luôn cả chiếc váy ngắn bên trong, nửa thì kín đáo , nhưng nửa càng trở nên ch.ói mắt hơn.

 

Nhịp thở của Cố Viễn Sơn khẽ khựng nửa giây, lấy thêm một chiếc chăn mỏng đưa cho cô: "Quấn cả phần ."

 

Thẩm Minh Châu càng vui vẻ hơn, cô với ánh mắt lúng liếng đa tình xích gần, nhỏ giọng : "Hóa bá đạo như , em chỉ mặc cho một xem ? Còn thể mặc ít hơn bây giờ nữa..."

 

Cố Viễn Sơn mặt biến sắc: "Nếu vì cách ăn mặc của cô mà ảnh hưởng đến công việc bình thường của chúng , sẽ đơn yêu cầu cuộc họp , từ chối cho cô tham gia."

 

Thẩm Minh Châu cũng giận: "Anh tuyệt tình như , em thích lắm."

 

Cố Viễn Sơn: "..."

 

Bề ngoài chút biểu cảm, nhưng thực chất bắt đầu nghiến răng .

 

Có thể trong hai tháng qua, mỗi ngày Thẩm Minh Châu đều đang thách thức sự hàm dưỡng mà rèn giũa suốt hai mươi bảy năm. Không phụ nữ nào câu nhân như cô, nhưng cũng phụ nữ nào bạo dạn như cô!

 

Cho dù là ở nước ngoài cởi mở, phong cách hành xử của cô cũng vô cùng táo bạo.

 

Nữ theo đuổi nam, thế giới đều chiếm thiểu , càng đừng đến cái phong cách chút e ấp .

 

cô thực sự quá , thế giới đối với mỹ nhân luôn vô cùng thiên vị. Cũng lẽ vì mà Thẩm Minh Châu tính tình thẳng thắn nhưng kiêu ngạo, chỉ cần mỉm một cái, dường như tất cả đều thỏa hiệp với cô.

 

Thậm chí còn đến khuyên : "Giám đốc Cố, thấy dứt khoát theo cô Thẩm luôn , phụ nữ như , cả đời cũng chỉ gặp một thôi. Hơn nữa chừng cũng chỉ là chơi đùa một chút, cứ để cô chơi !"

 

Cố Viễn Sơn lạnh: "Sao để cô chơi?"

 

Đồng nghiệp thở dài một tiếng: "Anh tưởng , đại mỹ nhân cỡ , đến lượt . Anh cũng chỉ là nhờ diện mạo xuất chúng một chút, nếu cũng chẳng thèm chơi đùa ."

 

Cố Viễn Sơn chỉ cảm thấy gân xanh trán giật giật. Ở cái nơi như nước ngoài , quả nhiên quen sống, đến tận bây giờ vẫn thể bắt nhịp .

 

Kéo theo đó, đối với Thẩm Minh Châu phong cách táo bạo, cũng giữ thái độ tuyệt đối kính nhi viễn chi. Khoan bàn đến chuyện là yêu đương hẹn hò , tại cái chủ đề một phụ nữ chơi đùa chứ?

 

Thẩm Minh Châu mệt mỏi, lúc khỏi cửa văn phòng, cô cố tình nghiêng một cái, chuẩn xác ngã Cố Viễn Sơn, chiếc áo vest lỏng lẻo tuột xuống: "Giám đốc Cố, ngại quá nha, em vững."

 

 

Loading...