Thập Niên 80 Từ Hôn Rồi, Chồng Cũ Khóc Đỏ Mắt - Chương 506: Anh Đã Có Đối Tượng Chưa?
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:25:31
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Minh Châu vẫn tình nguyện . Cô mặc một bộ âu phục trang trọng, mái tóc dài uốn xoăn b.úi gáy, cũng lười trang điểm, cứ thế giẫm giày cao gót tới.
Trong đoàn nước ngoài, một đàn ông mặc âu phục đen, dáng cao ráo ngọc thụ lâm phong vô cùng nổi bật. Anh đang nghiêng mặt giao tiếp với cùng, mái tóc đen mềm mại rủ xuống, ánh mắt ôn hòa điềm đạm, mang theo ý nhàn nhạt.
Bước chân của Thẩm Minh Châu dừng .
Cô cảm thấy hiểu cảm giác gặp yêu của Giang Dã đối với Thu Ân năm đó . Lúc đó cô còn vô cùng khinh thường bĩu môi, Giang Dã là thấy sắc nảy lòng tham, rắp tâm bất lương. đời luôn một như .
Một Thẩm Minh Châu mấy văn vẻ, nghĩ đến một từ văn vẻ: Nhất nhãn vạn niên (Một ánh mắt, vạn năm vương vấn).
Phó bộ trưởng bên cạnh gì, ngẩn một chút nghiêng đầu về phía cô. Lần Thẩm Minh Châu rõ đôi mắt của , thanh lãnh nhưng sáng rực như trời.
Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đưa về phía cô, giọng còn êm tai hơn cô tưởng tượng: “Chào Thẩm khoa trưởng, là phụ trách xuất bản dịch thuật hải ngoại, Cố Viễn Sơn.”
Thẩm Minh Châu im lặng nắm lấy. Đầu ngón tay lạnh, nhưng truyền đến ấm.
Mộng Vân Thường
Cô mở miệng hỏi ngay: “Anh đối tượng ?”
Biểu cảm mặt Cố Viễn Sơn trống rỗng vài giây. Anh kịp trả lời, trợ lý Hoa bên cạnh đáp: “Cố xã trưởng của chúng đối tượng!”
Thẩm Minh Châu nở nụ chân thành: “Vậy thì thật sự quá .”
Cố Viễn Sơn khẽ nhíu mày, lịch sự gật đầu, chuyển chủ đề sang công việc: “Lần chúng mang đến hơn một trăm cuốn tài liệu nguyên bản nước ngoài, công việc dịch thuật cần nhân sĩ trong nước chúng tự thành.”
Đây cũng là lý do luôn việc trong ngành sách. Quốc gia phát triển nhanh ch.óng, nhưng so với các nước phát triển, dù là về kinh tế trình độ khoa học công nghệ thì vẫn đang ở giai đoạn lạc hậu.
Một sách chuyên ngành sẽ bán trực tiếp trong nước, đặc biệt là những sách liên quan đến máy tính, quân sự, toán lý hóa. Những sách thuộc danh mục bảo vệ của quốc gia, chỉ phát hành và bán trong nội bộ Viện Khoa học.
Trong hai năm qua, ngoài việc nỗ lực dịch thuật sách của các nhà văn xuất sắc trong nước nước ngoài, truyền bá văn hóa Hoa Quốc, cũng tìm cách mang những cuốn sách chuyên ngành về, tài liệu tham khảo cho nhân tài quốc gia.
Thẩm Minh Châu lập tức hiểu ý , liếc những nước ngoài , nhỏ giọng hỏi: “Bọn họ đồng ý ?”
Cố Viễn Sơn ôn hòa mỉm : “Đều là con đường chính ngạch, Thẩm khoa trưởng cần lo lắng.”
Ánh mắt Thẩm Minh Châu dừng mặt , đó nhướng mày : “Không cần khách sáo như , thể trực tiếp gọi là Minh Châu.”
Cố Viễn Sơn thuận theo tự nhiên: “Được.”
Đối với Thẩm Minh Châu, ấn tượng đầu tiên của Cố Viễn Sơn nhạt nhòa. Anh nhanh ch.óng cùng đoàn bước phòng họp, cô thêm một cái nào nữa, cho dù cô quả thực đến mức khác thường.
…
Lâm Thu Ân và Giang Dã lưu Nam Thành thêm ba ngày mới chuẩn xuất phát về Kinh Bắc.
Trước khi , của Đại học Hoa Nam đến tiễn, trong đó cả Tần Kiến An. Hàn huyên vài câu khách sáo, mấy vị lãnh đạo liền vẫy tay: “Tạm biệt Giang chủ nhiệm, Lâm lão sư.”
Giang Dã cũng gật đầu: “Hoạt động chuyến suôn sẻ, trở về sẽ báo cáo công việc nghiêm túc.”
Công việc của Giang Dã và Lâm Thu Ân thành, Đại học Hoa Nam cũng thuận lợi tiễn hai vị Phật lớn đến từ Kinh Bắc . Mọi đều hiểu rõ trong lòng, đều mỉm gật đầu, khung cảnh từng vô cùng hài hòa.
Lúc chuẩn lên xe công vụ, Tần Kiến An đột nhiên lên tiếng: “Lâm lão sư, vài lời riêng với cô.”
Anh mở miệng, sắc mặt Giang Dã liền trầm xuống: “Có lời gì thể mặt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-tu-hon-roi-chong-cu-khoc-do-mat/chuong-506-anh-da-co-doi-tuong-chua.html.]
Tần Kiến An bày dáng vẻ sợ cường quyền: “Là chuyện giữa các nhà văn chúng , Giang chủ nhiệm sẽ hiểu .”
Mấy vị lãnh đạo của Đại học Hoa Nam liên tục nháy mắt. Chuyện kết thúc , Tần Kiến An còn giở trò gì nữa?
Đáng tiếc vị căn bản hiểu ám hiệu của lãnh đạo. Anh tự cho là thanh cao, giọng mang theo sự cố chấp đặc trưng của văn nhân: “Lâm lão sư, cùng là nhà văn, cho cô vài lời khuyên chân thành. Đừng đồng lưu hợp ô với tiền bạc, cô là chút tài năng, cứ thế từ bỏ sự nghiệp văn chương, thật sự là đáng tiếc, đáng buồn, đáng than!”
Tô lão sư lặng lẽ lùi hai bước, chỉ cảm thấy khí xung quanh đều là sự ngượng ngùng, sắc mặt của mấy vị lãnh đạo thì khó coi c.h.ế.t.
Giang Dã nhíu mày, hình như bệnh gì đó, uổng công còn tưởng là tình địch.
Lâm Thu Ân ngược chút bất ngờ: “Anh khuyên đừng từ bỏ sự nghiệp văn chương?”
Chẳng coi thường tác phẩm của cô ? Trong lời ngoài mặt đều là ý hạ thấp.
Tần Kiến An gật đầu: “Không sai, gian tiến bộ của cô lớn. Mặc dù thể so sánh với nhà văn như Phong Duệ, nhưng vì hôn nhân mà từ bỏ bản là một việc vô cùng ngu ngốc. sách của cô, tuy ý nghĩa xã hội đủ sâu sắc, nhưng vẫn những tư tưởng nhất định.”
Nhất thời, Lâm Thu Ân nên cảm ơn , là nên phản bác .
Một vị lãnh đạo trong đó hồn, gượng gạo với Giang Dã: “Tàu hỏa đang vội, hai , …”
Vì hành lý quá nhiều nên Giang Dã thủ tục ký gửi. Hai nhẹ nhàng lên tàu hỏa, Lâm Thu Ân tựa cửa sổ với vẻ mặt nhàn nhã: “Cuối cùng cũng về .”
Giang Dã lót cánh tay lưng cô: “Nhớ nhà ?”
Lâm Thu Ân đầu "ừ" một tiếng: “Nhớ nhà .”
Cô một gia đình.
Ánh mắt Giang Dã dịu dàng hẳn : “Hôm qua gọi điện thoại cho , ngày đính hôn chọn , ngày hai mươi sáu tháng ba.”
Một ngày thực sự xuân ấm hoa nở.
Về đến Kinh Bắc muộn. Ngày hôm Lâm Thu Ân đến Kinh Đại việc, cô nhờ Giang Dã chuyển món quà tặng cho Giang Nhu. Khi cầm đôi khuyên tai tặng cho Thẩm Minh Châu, cô suy nghĩ một chút: “Ngày mai tan em sẽ mang đến cho Minh Châu.”
Công việc phân loại và quảng bá sách kết thúc, hiện tại cũng cơ hội ngày nào cũng gặp mặt Thẩm Minh Châu nữa.
Giang Dã thuận miệng : “Đoàn giao lưu nước ngoài đang ở Bộ Văn hóa, bây giờ chắc cô đang khá bận.”
Lâm Thu Ân vẫn đang dọn dẹp đồ đạc, "ừ" một tiếng: “Vậy hai ngày nữa em tìm cô , bên thư viện chắc cũng nhiều việc bận.”
Giang Dã giữ tay cô : “Còn một tuần nữa, trời sập xuống, em cũng thành vợ .”
Lâm Thu Ân véo miệng : “Đừng hươu vượn, em gả cho thì gả cho ai chứ?”
Giang Dã hôn lên lòng bàn tay cô một cái, lúc mới hài lòng rời .
Thư viện Kinh Đại quả thực ít việc, bên Dạ đại bỏ lỡ nhiều bài vở. Lâm Thu Ân bận rộn suốt ba ngày, đến cuối tuần mới rút thời gian hẹn Thẩm Minh Châu gặp mặt. Địa điểm là do Thẩm Minh Châu chọn, một nhà hàng Tây mới mở.
Kinh Bắc mới bắt đầu thịnh hành kiểu điệu đà tiểu tư sản một năm nay. Cà phê, bít tết, rượu vang đỏ, đó là những thứ mà thanh niên tiền mới thưởng thức, dân thường dù cũng đến, lớn tuổi cũng chẳng coi trọng.
Tuy nhiên, Lâm Thu Ân đ.á.n.h giá môi trường xung quanh một chút, vẫn thấy kỳ lạ: “Cậu ăn đồ Tây đủ ?”
Thẩm Minh Châu uống một ngụm cà phê, lộ biểu cảm ghét bỏ, gọi phục vụ cho thêm chút đường và sữa, mới vuốt ve mái tóc dài uốn xoăn của : “Mình nhắm trúng một đàn ông, bây giờ nhanh ch.óng quen với đồ Tây, sống ở nước ngoài.”