Thập Niên 80: Từ Hôn Cực Phẩm, Được Chồng Như Ý - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:27:28
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bành lão sư ôm một cái chăn bông dày lên lầu, liếc thấy cửa phòng ngủ của họ đóng, nhưng cửa sổ nhỏ phòng tắm bức tường bên cạnh hắt ánh đèn, liền tưởng hai vẫn nghỉ ngơi.

Bành lão sư mới định gõ nhẹ cửa, kết quả bên trong Tiểu Tô mà trực tiếp : "Em khó chịu quá, cầu xin , mau ." Dường như loáng thoáng còn kèm theo tiếng thở dốc gấp gáp.

Bành lão sư kinh ngạc: Hả? Sao Tiểu Tô đưa chăn lên lầu?

Mộng Vân Thường

Vì lo lắng cô ở bên trong khó chịu, như , Bành lão sư liền nhẹ nhàng mở cửa bước .

Trong chăn giường bọc lấy bé Hạ Quân, hai lớn đều ở đó.

Đoán chừng Hạ Diễn đang ở trong phòng tắm chăm sóc Tiểu Tô khó chịu, Bành lão sư định chào hỏi : "Tiểu Tô , thêm cho hai đứa cái chăn, đặt cuối giường nhé. Con chỗ nào thoải mái, cần xuống lầu nấu cho bát nước đường đỏ ?"

Chưa kịp mở miệng, liền thấy bên trong cánh cửa nhỏ phòng tắm, truyền tiếng rên đau mị hoặc như xương của Tô Mạch Mạch, đó âm thanh đặc trưng của chuyện nào đó liền liên tục vang lên.

Đều là qua từ thời trẻ, Bành lão sư còn rõ? Chỉ là trẻ bây giờ và khác , tiếng của Tiểu Tô kìa, khiến Bành lão sư đỏ mặt tía tai... Lão tư cũng thật thể thống gì, hành hạ vợ thế đấy.

thấy Hạ Diễn dường như ghé tai Tiểu Tô gọi: "Bà xã, Tiểu Mạch." Tiểu Tô loáng thoáng còn thích .

Thôi, mặc kệ chúng nó giày vò .

Bành lão sư nhịn nở nụ như từng trải bậc cha chú, đặt chăn lên giường nhẹ nhàng ngoài. Mới xuống hai bậc cầu thang, chạy ngược trở , ôm chăn mang xuống lầu.

Thôi đừng để chúng nó phát hiện từng đưa chăn lên, tránh cho ngày hôm con gái nhà Tiểu Tô tự nhiên.

Đến phòng lầu, Hạ Tổng chính ủy nửa mơ màng hỏi, thế. Bành lão sư liền thuận miệng ngoài rót cốc nước uống.

Sáng hôm , chị dâu cả Trần Tuyết và rể hai Dư giáo sư đến từ sớm, cùng Khương a di lo liệu một bàn cơm nước, gọi cả nhà lớn nhỏ đến tụ tập, tiễn hành cho Hạ Diễn và Tô Mạch Mạch.

Bình thường mười một giờ rưỡi, gần mười hai giờ mới bắt đầu ăn cơm trưa, hôm nay đặc biệt đổi thành mười rưỡi.

Tiểu Tô mới về hai mươi ngày, trong nhà quen với việc cô ở đây, nghỉ phép về Y Khôn còn thấy luyến tiếc lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-tu-hon-cuc-pham-duoc-chong-nhu-y/chuong-194.html.]

Các chị em cũng đều tặng quà kết hôn cho Hạ Diễn và Tiểu Tô, hiếm khi trong nhà một bầu khí hòa thuận vui vẻ.

Cơm trưa đang ăn, Tô Mạch Mạch bỗng nhiên liếc cây đàn piano màu đen trong góc, chớp chớp hàng mi với Hạ Diễn, : " , cây đàn piano tinh xảo quá, của ai ? Đều thấy mở đàn bao giờ, thử lúc quá."

Hạ Diễn ngậm đôi môi mỏng, lập tức thấu ý đồ của cô. Anh chắc nhắc đến cái , nhưng tâm ý của vợ cũng cố gắng phối hợp, liền thản nhiên tiếp lời: "Đương nhiên là của , nhà ba đời đều là nhạc sĩ, khi kết hôn cũng đàn piano giỏi. Không chắc em vinh dự , thể bảo bà đàn thử, dù trong nhà ai bà động đàn piano."

Bành Nhược Trúc khi gả cho quân nhân, là đàn piano giỏi, nhưng xuất gia thế bà nhạy cảm, đặc biệt khi kết hôn chăm sóc ba đứa con vợ đón từ quê lên, bận đến mức lo xuể. Sau đó mười mấy năm , càng dám chạm một cái, thời gian lâu dần, tuy đàn piano ngay trong gang tấc, nhưng bà cũng còn tâm tư đó động nó nữa.

Bành Nhược Trúc: "Nhìn lão tư con chuyện kiểu gì thế, Tiểu Tô con đừng hiểu lầm, cũng chẳng vinh dự gì , cây đàn piano con xem, bề mặt đều bám bụi , bao nhiêu năm đàn chắc tay cũng cứng , cố ý dùng nó."

Khương a di đến nhà nhiều năm, ngày thường cũng như nhà, ăn cơm cũng đều cùng một bàn. Đối với sự tiếc nuối đó của Bành lão sư, Khương a di thực đều trong lòng, đáng tiếc trong cái nhà , chị dâu cả, chị hai và chị dâu ba mấy chị em dâu ai , hiếm khi Tiểu Tô đến một chuyến, mà chủ động nhắc tới.

Khương a di lúc bổ sung: "Cũng chỉ bề mặt chút bụi thôi, bình thường đều lau chùi đấy, Bành lão sư bà mở xem xem, y như mới . từ quê lên bộ đội Tổng quân khu, xe tải lớn, kiểm tra quân tư trang, cảnh tượng gì cũng từng thấy, chỉ tiếng đàn piano từng qua, nếu thể thử thì vinh hạnh bao."

Tô Mạch Mạch Khương a di đang giúp đỡ, liền về phía Hạ Tổng chính ủy: "Bố bố xem, là bố cũng khuyên , lát nữa ăn cơm xong chúng con , tìm cớ khác mất."

Hạ Tổng chính ủy , thực cũng xem Bành lão sư đàn piano . Ông lớn hơn Bành lão sư mười một tuổi, năm xưa lúc kết hôn ông hơn ba mươi là quân nhân xuất nông dân lính đ.á.n.h giặc, tự nhận là kẻ thô kệch, Bành Nhược Trúc hơn hai mươi tuổi, da dẻ trắng trẻo trong suốt, dáng mảnh mai cao sang, đối diện bà mối, Hạ Tổng chính ủy đều vì khí chất mà tự ti mặc cảm.

Thời đại đó hiếm hoạt động văn nghệ, hơn nữa ông cũng ngại bảo bà đàn, sợ bà coi thường, còn sợ bên ngoài khác tư tưởng ý chí d.a.o động gì đó, đàn cũng là một sự bảo vệ.

bây giờ khác , làn sóng cải cách mở cửa mới đang dấy lên, quân đội cũng tiến cùng nhịp bước của thời đại.

Hạ Tổng chính ủy liền : "Một lạ hai quen, đàn nhiều là thạo thôi, đều , Bành lão sư bà tham khảo ý kiến xem."

Trong lời sự bao dung và thấu hiểu đối với bạn đời nhiều năm, nếu Bành lão sư tự giác , thì cũng tôn trọng tâm ý của chính bà.

Bành Nhược Trúc thực vẫn luôn từng khao khát chạm phím đàn, chỉ là mỗi tự tìm cớ thoái thác.

Bà đưa mắt về phía đàn piano, một sự thôi thúc lập tức dậy. Bà nghĩ thầm, hôm nay chính là một cơ hội phá bỏ khúc mắc, bất kể đàn thế nào, ít nhất mượn cảnh tượng bầu khí , để bản .

 

 

Loading...