"Hu hu oa—" Diêu Hồng Hà xong mặt lập tức đỏ bừng, che tay áo mắng: "Sử Thiết Xừ, Sử Thiết Xừ là đồ hèn chỉ dám ! Anh nhất định sẽ hối hận! sẽ khiến hối hận—"
Chiến sĩ hoảng sợ vội vàng chạy , sợ hiểu lầm là dính dáng gì đến cô . Bây giờ các đồng đội ở Đoàn 1 và Đoàn 2 chuyện , ai mà thấy cô xuất hiện là chạy, ngay cả dượng cô là Trần đoàn trưởng cũng cô liên lụy vô cùng hổ.
Diêu Hồng Hà dậm chân, hét về phía cửa sổ hé mở xa: "Vậy với , xác định hôm nay gặp , cũng gặp nữa ? Anh còn định yêu đương với ? Nếu đồng ý, Hồng Hà chê lùn chân hôi, cái cọc đất hai chân đạp hai thuyền dễ ngã sấp mặt, lùn thì thôi, cũng lập tức đồng ý kết hôn; đồng ý, qua làng sẽ quán nữa !"
Chiến sĩ chuồn còn nhanh hơn, như tên lửa. Cùng với cửa sổ hé mở đóng , ngôi nhà của đại đội như từ ba chiều lập thể biến thành hai chiều phẳng lặng, cả tòa nhà đột nhiên im phăng phắc, một tiếng động.
Tức đến mức Diêu Hồng Hà lớn, quên cả chạy khỏi đại đội như thế nào.
Một ụ đất bên ngoài sân huấn luyện lau nước mắt.
Trương Lũy ở đội lái xe chạy bộ ngang qua, thấy một bóng lưng chút quen mắt, gần xem, liền âm thầm thở dài: "Khóc cái gì mà , tự tự chịu, cũng ai dỗ."
Diêu Hồng Hà đầu thoáng thấy là , nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay ngượng khó chịu. Từ khi cô ý định cướp chồng của Lý Na, cô với Sử bài trưởng, nghĩ rằng thể lợi dụng , thế là Trương Lũy gần như coi cô như thấy, phản ứng gì.
Không ngờ lúc , là xuất hiện an ủi .
Diêu Hồng Hà liếc Trương Lũy từ xuống , thực Trương Lũy dáng , rắn rỏi, chỉ chê là một ban trưởng mà thôi, cách xa đoàn trưởng trong lòng cô quá.
Cô c.ắ.n lưỡi, rõ ràng: "Anh cũng đến xem trò ? Trước đây hỏi yêu đương , bây giờ nghĩ thế nào? Dì và dượng chuẩn đưa về , nếu , sẽ kết hôn với ... , ít nhất thăng cho lên cán bộ cấp liên, những đó coi thường."
Trương Lũy nhổ mẩu cỏ vụn trong miệng, : "Nếu cô chịu để ý đến , sẽ cưới. Sau khi Đoàn 1 và Đoàn 2 bắt đầu huấn luyện dã ngoại, đoán giữa năm thể thăng lên cán bộ cấp phó bài, cô cũng kịp để . Kết hôn lúc nào cũng , nhưng cưới cô một lòng một sống với , đừng lòe loẹt đến đây dạo chơi, cho một đám đàn ông ngắm nghía."
Nói , vô thức liếc chiếc áo lót dày cộm lên một vòng của Diêu Hồng Hà.
Cấp phó bài ít nhất cũng là một cán bộ.
Diêu Hồng Hà mặt đỏ bừng, ném một viên sỏi nhỏ qua: "Để suy nghĩ kỹ , sợ nhất thời xúc động bậy. Ngày mai giờ đến cho cưới !"
Cô kích động đến mức mặt sắp tê dại, xong vội vàng chạy .
Tối muộn, Tô Mạch Mạch dùng bếp than hấp nửa nồi gạo nếp ngâm, nhóm lửa bếp đất, cho nấm hương thái hạt lựu, thịt băm, tôm khô cùng hành lá, rượu nấu ăn, xì dầu xào cho thấm vị, đó dùng vỏ bánh cảo thành từng chiếc xíu mại nấm hương nhỏ xinh căng mọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-tu-hon-cuc-pham-duoc-chong-nhu-y/chuong-145.html.]
Hôm hơn sáu giờ cô dậy, cho xíu mại nồi hấp chín, nấu mì cho ăn sáng.
Đứng gương tết hai b.í.m tóc lớn để n.g.ự.c, mặc bộ quân phục văn chức ủi sẵn lên , cẩn thận soi gương.
Tuy là nữ binh, quân hàm màu đỏ, nhưng cũng là quân phục chính thức. Tô Mạch Mạch thẳng lưng, chào một cái gương.
Ấn tượng của cô về việc chào cờ là lễ chào cờ hồi nhỏ, nhưng sống trong khu quân đội những ngày , các chiến sĩ ở cổng gác mỗi ngày đều chào theo quân tư thế quy củ, Tô Mạch Mạch cũng học kha khá.
Cô say sưa ngắm thêm vài , nghĩ đến hôm nay sẽ gặp Hạ Diễn, bèn lấy son môi , tô một vòng lên đôi môi đỏ, theo thói quen mím .
Đôi môi cô đỏ mọng như quả đào, tô son lên lập tức càng thêm diễm lệ. Đến căn cứ diễn tập vẫn nên kín đáo một chút, Tô Mạch Mạch cầm khăn tay, nhẹ nhàng lau , để mặt mộc thôi.
Bảy giờ rưỡi, xe của phóng viên Lục Thao lái khu tập thể đón cô.
Mộng Vân Thường
Tô Mạch Mạch gắp xíu mại hấp chín hộp giữ nhiệt, chia bốn cái, đưa cho Lục Thao và tài xế mỗi hai cái.
Gạo nếp cô hấp mềm dẻo, mùi thơm của nấm hương, tôm và hành thịt lan tỏa, ăn đến mức Lục Thao và tài xế hai cứ khen ngon, còn nhịn l.i.ế.m cả ngón tay dính dầu mỡ.
Lần Lục Thao và Tô Mạch Mạch đề cập đến việc phóng viên biên ngoại tạm thời của báo quân khu, khi về đơn vị cấp phê duyệt ngay. Hiện tại đúng lúc cần , hai ngày Lục Thao mang quân phục đến, Tô Mạch Mạch từ thứ hai tuần coi như chính thức .
Hôm nay nhiệm vụ của họ là đến căn cứ diễn tập thu thập tư liệu tin tức, Lục Thao chủ yếu phụ trách phỏng vấn và ghi chép, Tô Mạch Mạch hỗ trợ chụp ảnh và ghi chép.
Hơn bảy giờ sa mạc Bắc Cương, trời vẫn còn mờ mờ sáng hẳn, dọc theo con đường quốc lộ bằng phẳng, thấy một vài ụ đất phủ một lớp sương mỏng.
Còn chỉ phía xa trắng xóa : "Đó là núi tuyết, bốn mùa kéo dài thành dải, nếu Tiểu Tô cô thích, chúng dừng chụp vài tấm ảnh."
Tô Mạch Mạch vẫn luôn khao khát phong cảnh Bắc Cương, Lục Thao giới thiệu càng cảm thấy mới mẻ. Trên đường chân trời một chiếc xe lừa đang chạy về phía , ở phía xa ngang tầm mắt, như một chấm tròn nhỏ, lộc cộc vang lên, nếu chụp thành ảnh chắc sẽ cảm giác.
hôm nay nhiệm vụ trong , cô liền vì đại cục mà cho dừng xe, đợi Hạ Diễn nghỉ phép cùng dạo.
Đến căn cứ diễn tập chiến thuật, mười giờ sáng. Lục Thao và Tô Mạch Mạch tiên họp nhanh trong xe, rõ chủ đề và trọng tâm ý tưởng của cuộc phỏng vấn.