Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:32:18
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cháu đích tôn!
Lương Văn Hoa cứ tưởng tượng đến đứa cháu đích tôn trắng trẻo, mũm mĩm là miệng khép .
Không những thế, bà còn cố tình đuổi theo Kỷ Ngạn Quân và Văn Thanh mà hỏi:
“Ngạn Quân, con thấy ?”
“Nghe thấy gì ạ?”
Kỷ Ngạn Quân hỏi .
“Là con trai đấy, ai cũng bảo là con trai.”
Bà Lương Văn Hoa vui vẻ .
Kỷ Ngạn Quân sang Văn Thanh.
Dù Văn Thanh biểu lộ cảm xúc gì mặt nhưng cô vui.
Sau khi về đến khu Nam Uyển, Lương Văn Hoa cũng vui vẻ về.
Kỷ Ngạn Quân bưng một chén chè đậu xanh đến cho Văn Thanh, :
“Vợ ơi, em khát nước ?”
“Không khát.”
Văn Thanh đáp.
“Uống chút cho mát họng.”
“Không mát.”
Văn Thanh lập tức từ chối.
Kỷ Ngạn Quân ngước mắt Văn Thanh, thấy cô đang cúi đầu chằm chằm bụng, khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ, đáng yêu đến mức nhưng buồn buồn, như thể tủi .
Hắn đặt chén xuống, tiến gần, ôm lấy cô từ từ kéo cô lên đùi , nắm tay cô hỏi:
“Vợ ơi, thế?”
Văn Thanh gì.
“Vì đến thăm em ?”
Kỷ Ngạn Quân đưa tay vuốt ve khuôn mặt non mềm của Văn Thanh.
“Bốp” một tiếng, Văn Thanh mạnh mẽ vung tay tát tay Kỷ Ngạn Quân.
Kỷ Ngạn Quân , rụt tay nắm lấy bàn tay thon dài của cô:
“Cô bé , tính tình cũng lớn ghê ha.”
Văn Thanh lườm .
Hắn , nâng mặt Văn Thanh lên “chụt” một cái:
“Vợ ơi.”
“Anh cút !”
Văn Thanh tức giận dậy.
Kỷ Ngạn Quân ôm cô, hôn thêm một cái nữa, hôn đến khi cô còn giận dỗi nữa thì ghé bụng Văn Thanh :
“Con gái rượu, con nghịch ngợm chọc giận ?”
Văn Thanh hừ một tiếng, cúi đầu thấy Kỷ Ngạn Quân vẻ mặt cưng chiều gọi em bé trong bụng là “con gái rượu”, nỗi khó chịu trong lòng liền dịu đôi chút.
Cô mở miệng hỏi:
“Nếu là con gái, cũng thích chứ?”
Kỷ Ngạn Quân thẳng dậy, ôm Văn Thanh:
“Thích chứ, vô cùng thích. Miễn là Thanh Thanh sinh , đều vô cùng thích.”
“Không trọng nam khinh nữ ?”
Văn Thanh hỏi.
“Không .”
“ thì .”
Văn Thanh :
“Bà cứ luôn miệng cháu trai, cháu trai. Lỡ là con gái thì , bà vẫn cứ cả ngày cháu trai, cháu trai thì điều đó sẽ là bóng ma lớn đến nhường nào với con bé chứ.”
“Chúng về nhà thường xuyên, để bà quản . Nếu sinh con gái, sẽ cưng chiều con bé.”
Kỷ Ngạn Quân .
“Nếu em chỉ sinh con gái, sinh con trai thì ?”
Văn Thanh hỏi:
“Chỉ sinh một đứa con gái thôi thì ?”
Kỷ Ngạn Quân ôm Văn Thanh, vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt thâm tình :
“Thanh Thanh, em hiểu ? Bất kể là con trai con gái, trong đời , em mới là quan trọng nhất với .”
Em mới là quan trọng nhất…
Văn Thanh Kỷ Ngạn Quân, kịp cảm động thì Kỷ Ngạn Quân , một nữa bưng chén chè đậu xanh đến, dịu dàng :
“Nào, uống một ngụm em.”
Cảm động trong lòng Văn Thanh dịu xuống, nhưng sự ấm áp, ngọt ngào trong tim vẫn biến mất.
Cô ngoan ngoãn há miệng.
Kỷ Ngạn Quân từng muỗng từng muỗng đút cho cô, hỏi:
“Lát nữa em ăn gì?”
“Thịt gà.”
Văn Thanh trả lời.
“Được thôi.”
Kỷ Ngạn Quân .
“Cho thêm chút ớt cay.”
Văn Thanh .
“Không .”
“Một chút thôi.”
“Chỉ một chút thôi nhé.”
“Ừm.”
Văn Thanh gật đầu một cái, lập tức “Ái da” một tiếng.
Không cần Văn Thanh mở miệng, Kỷ Ngạn Quân vội vàng vứt chén muỗng xuống xoa chân cho Văn Thanh:
“Đỡ hơn chút nào em?”
Xoa một lúc lâu, Văn Thanh mới :
“Rồi ạ.”
Kỷ Ngạn Quân lúc mới buông , bảo Văn Thanh xem TV ghế sofa, còn thì nấu cơm.
Văn Thanh cầm một quyển sách trong tay, thỉnh thoảng liếc TV, cũng thật sự xem. Một lát , cô mở miệng hỏi:
“Ngạn Quân, chắc là về thị trấn nhỉ?”
“Chắc là đến .”
Kỷ Ngạn Quân trả lời từ trong bếp.
Lương Văn Hoa thật sự về đến thị trấn.
Vừa về đến nhà, bà ngay với Kỷ Hữu Sinh rằng Văn Thanh chắc chắn đang m.a.n.g t.h.a.i con trai, hình dạng bụng của Văn Thanh, dáng vẻ lúc m.a.n.g t.h.a.i của Văn Thanh, chắc chắn là con trai.
Kỷ Hữu Sinh lật xem báo cũ, thèm để ý đến bà .
Kỷ Ninh Chi vì mối tình đầu với Lý Truyền Lập mà đổi ít, thêm nửa năm học chuyên khoa, Chương Phương Phương bên tai châm ngòi thổi gió, cô cơ hội suy nghĩ độc lập, cả trưởng thành hiểu chuyện hơn nhiều.
Mặc dù cô vẫn mấy thích Văn Thanh nhưng ít nhất sẽ gay gắt đối đầu.
Lúc cô tiếp lời:
“Mẹ ơi, đừng trọng nam khinh nữ. Anh và Văn Thanh còn trẻ, dù đứa đầu lòng sinh con gái cũng cả.”
“Con cái gì!”
Lương Văn Hoa nhắc đến Văn Thanh là tức giận. Một lành lặn tay chân mà việc, ngày nào cũng sai bảo con trai bà .
Lần bà Lương Văn Hoa đến khu Nam Uyển, Kỷ Ngạn Quân đang gội đầu cho Văn Thanh, gội xong còn chải đầu và lau tóc cho cô.
Nhìn khắp huyện Vọng Thành, nhà nào vợ sai bảo chồng như Văn Thanh chứ.
Lương Văn Hoa trong lòng tức giận, m.a.n.g t.h.a.i ? Cứ như thể ai cũng m.a.n.g t.h.a.i .
Văn Thanh quý giá như vàng như ngọc, cố tình Lương Văn Hoa còn thể .
Vừa là Kỷ Ngạn Quân nhíu mày hoặc là tức giận hất cẳng, đó giận dỗi đến lễ tết cũng về nhà.
Nếu ! Nếu vì đứa cháu đích tôn, bà mắng Văn Thanh từ sớm .
Sinh con gái ư?
Sinh con gái mà như Văn Thanh thì con Văn Thanh chẳng sẽ cưỡi lên đầu cả nhà họ Kỷ ?
Hơn nữa, cháu gái là con nhà , cháu trai mới là con nhà .
Kỷ Ninh Chi câu của bà Lương Văn Hoa cho cứng họng.
Kỷ Hữu Sinh tiếp tục lật xem báo cũ.
Lương Văn Hoa bếp tìm giỏ rau, chuẩn chợ hỏi mua ít trứng gà, đợi cháu đích tôn bà chào đời sẽ nhuộm thành trứng gà đỏ để tặng , vì Văn Thanh cũng sắp sinh .
Dù Văn Thanh sắp sinh nhưng cô vẫn học ở Đại học Nam Châu như thường lệ.
Việc cô mang bụng bầu ngày càng lớn dần đến trường thu hút ít ánh mắt, đều tỏ vẻ tiếc nuối.
“Một cô gái xinh tuyệt trần thế mà từng lấy chồng .”
“Khi cô mới đến trường, còn gửi thư tình đấy, kết quả cô cô đang mang thai, mấy tỏ tình tan nát cõi lòng.”
“Lần đầu tiên thấy phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đến thế.”
“…”
Văn Thanh từ chỗ ban đầu ngại ngùng dám ngoài với cái bụng lớn, giờ quen dần. Hơn nữa, vì cô là bà bầu các bạn học quan tâm chăm sóc cô, nào là nhường chỗ , nào là rót nước, chu đáo tả xiết. Điều khiến Văn Thanh cảm nhận sâu sắc tình bạn thuần khiết và ấm áp.
Thế là Văn Thanh ký tên quyên mười vạn cho Đại học Nam Châu, ngoài việc nâng cao chất lượng bữa ăn ở căng tin, cô còn dùng tiền đó những việc thiết thực.
Điều khiến hiệu trưởng vui mừng khôn xiết.
Tuy nhiên, họ Văn Thanh chính là bà chủ của Phùng Thanh.
Lần Phùng Thanh khởi nghiệp khác với kiếp , kiếp là Văn Thanh nổi tiếng , đến thương hiệu Phùng Thanh nổi tiếng, còn kiếp thì Phùng Thanh nổi danh nhờ quần áo. Vì , Văn Thanh thể ung dung trong khuôn viên trường mà ai nhận cô.
“Văn Thanh, về nhà .”
Hai ba cô gái tết b.í.m tóc lớn, tay xách bình giữ nhiệt, ôm cốc sứ trắng tới chào Văn Thanh.
“Ừ, các lấy cơm về .”
“ , ăn cơm ?”
Bạn học hỏi.
“Chưa.”
“À đúng , lát nữa chồng đến đón ?”
“Ừm.”
Văn Thanh chuyện với các bạn.
“Vậy đói ? Tớ bà bầu đặc biệt dễ đói, tớ cái bánh bao , ăn ?”
Văn Thanh vội vàng từ chối.
“Không thể để em bé đói nhé.”
Cô bạn nhẹ nhàng vuốt ve bụng Văn Thanh, .
Văn Thanh cũng :
“Tớ ngày nào cũng ăn nhiều, để nó đói .”
“Thanh Thanh.”
Lúc , giọng Kỷ Ngạn Quân truyền đến.
Các bạn học của Văn Thanh đều nhận Kỷ Ngạn Quân, thế là :
“Văn Thanh, chồng đến kìa, tụi về ký túc xá nhé, mai gặp .”
“Được .”
Văn Thanh vẫy tay.
Mấy cô bạn trò chuyện.
“Văn Thanh đúng là phúc.”
“ , chồng cô trai, tài, còn giàu nữa.”
“Quan trọng nhất là đối xử với Văn Thanh .”
“ , lắm! Ngày nào cũng đưa đón Văn Thanh học, đôi khi yên tâm, chúng đang học thì cứ ngoài cửa lớp học .”
“ , tớ cũng thấy vài , hơn nữa trời trở lạnh, lập tức chạy đến trường đưa quần áo ấm cho Văn Thanh, ngày nào cũng đưa đón, sót một ngày nào.”
“Thật ngưỡng mộ.”
“Mỗi một mệnh, chồng Văn Thanh là vì Văn Thanh cũng kém, xinh , học giỏi, còn tính nữa, đốt đèn l.ồ.ng cũng tìm như .”
“Có lý đấy, dù thì cũng thật ngưỡng mộ họ. Làm tớ cũng kết hôn sinh con.”
“Đồ vô liêm sỉ.”
“…”
Mấy cô bạn đùa xa.
Kỷ Ngạn Quân nhận lấy sách từ tay Văn Thanh, kéo tay cô hỏi:
“Có mệt em?”
“Cũng tạm thôi ạ.”
Văn Thanh trả lời.
“Hôm nay em trông tâm trạng tệ.”
Kỷ Ngạn Quân .
Văn Thanh gật đầu, Kỷ Ngạn Quân nắm tay về phía , chỉ bụng :
“Lúc em học, nó đạp em nhiều lắm, mà mạnh nữa, ái da, nó đạp em một cái.”
Kỷ Ngạn Quân Văn Thanh mà lòng ngứa ngáy.
Hắn thường xuyên chuyện với bụng Văn Thanh, thỉnh thoảng thể nhận phản ứng từ em bé, đó là nắm tay nhỏ hoặc bàn chân nhỏ bụng nhô lên một cục nhỏ xíu, vô cùng đáng yêu.
Về đến nhà, Kỷ Ngạn Quân với bụng Văn Thanh:
“Cái thằng nhóc , đang học mà con việc riêng, đây?”
Lời Kỷ Ngạn Quân dứt, Văn Thanh kêu lên một tiếng:
“Nó đạp em.”
Tiếp đó hai liền thấy bụng Văn Thanh, nhô lên một đường cong nhỏ xíu đáng yêu, cả hai thấy cảnh tượng đều bật .
Điều chứng tỏ đứa bé khỏe mạnh và sức lực.
Buổi tối, Văn Thanh gối đầu lên cánh tay Kỷ Ngạn Quân, hai đối mặt kể những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống.
Rõ ràng là những chuyện nhàm chán nhưng cả hai cảm thấy vô cùng thú vị khi chuyện.
“Hôm nay mua màn nhỏ, để dành cho con .”
Kỷ Ngạn Quân .
Văn Thanh hỏi:
“Màu gì ?”
“Màu hồng phấn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-phan-dau-lam-giau/chuong-123.html.]
“Sao mua màu hồng phấn?”
“Thì là con gái mà.”
“Lỡ em sinh con trai thì ?”
Kỷ Ngạn Quân:
“Chắc chắn là con gái, mua quần áo, giày nhỏ, chăn nhỏ, t.h.ả.m nhỏ đều là đồ dùng cho con gái.”
Văn Thanh im lặng Kỷ Ngạn Quân, một lát :
“Lỡ là con trai thì ?”
Kỷ Ngạn Quân:
“Chắc là thể nào .”
Văn Thanh:
“…”
Tuy nhiên, cái “lỡ” ảnh hưởng đến việc Kỷ Ngạn Quân tiếp tục mua đủ thứ đồ cho con gái, mua cho đến tận ngày dự sinh.
Đến ngày dự sinh, Văn Thanh bắt đầu căng thẳng, Kỷ Ngạn Quân còn căng thẳng hơn cô.
Một ngày đó Văn Thanh nhập viện, Kỷ Ngạn Quân ngủ .
Sáng sớm hôm , Văn Thanh đột nhiên đau bụng, bệnh viện lập tức đẩy Văn Thanh phòng sinh.
Kỷ Ngạn Quân cách ly bên ngoài, sốt ruột chờ đợi.
Vào hai tiếng đồng hồ, thấy tiếng la hét xé lòng lúc đó, mà vẫn thấy cửa phòng sinh mở , tim Kỷ Ngạn Quân gần như đau đến chảy m.á.u.
Lúc Diêu Thế Linh, Văn Lượng, Văn Bằng, Kỷ Hữu Sinh, Lương Văn Hoa, Kỷ Ninh Chi đều chạy đến.
Diêu Thế Linh là đầu tiên mở miệng:
“Ngạn Quân, Văn Thanh ?”
Văn Lượng, Văn Bằng hỏi:
“Chị (chị cả) ?”
Lương Văn Hoa thì hỏi ngay:
“Sinh ? Con trai con gái?”
Kỷ Hữu Sinh hỏi:
“Ngạn Quân, ? Vào bao lâu ?”
Kỷ Ninh Chi lời nào.
Kỷ Ngạn Quân căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, sắc mặt tái nhợt.
Từ khi trọng sinh trở về, bất cứ chuyện gì liên quan đến Văn Thanh dù chỉ một chút, đều thể lo lắng đến c.h.ế.t sống .
Văn Thanh tự cũng rõ ràng, cô thể để Kỷ Ngạn Quân lo lắng, cũng thể để Kỷ Ngạn Quân quá cảm động, vì Kỷ Ngạn Quân sẽ vì cô mà rơi lệ…
Lúc , giọng Kỷ Ngạn Quân căng thẳng :
“Hơn hai tiếng , hơn hai tiếng .”
Hắn dồn hết tâm trí Văn Thanh, cũng để ý đến Kỷ Hữu Sinh, Lương Văn Hoa và Diêu Thế Linh.
“À, vẫn sinh .”
Bà Lương Văn Hoa một câu như , cả nhà họ Kỷ xuống ghế ở hành lang chờ.
Diêu Thế Linh, Văn Lượng, Văn Bằng vẻ mặt lo lắng chờ.
Kỷ Ngạn Quân yên, hai tay lúc nắm c.h.ặ.t lúc buông lỏng, .
Hành lang bệnh viện một thứ Thanh lãnh ồn ào, lòng bất an.
Diêu Thế Linh cực kỳ lo lắng cho Văn Thanh, thấy Kỷ Ngạn Quân lo lắng yên, khỏi mở miệng :
“Ngạn Quân, con đừng quá lo lắng, đứa đầu lòng đều như cả, tương đối khó sinh.”
“ , Ngạn Quân, con thả lỏng chút .”
Kỷ Hữu Sinh phụ họa.
Kỷ Ngạn Quân vẫn thả lỏng.
Hắn hận thể xông xem Văn Thanh thế nào, nhưng thể bừa. Chỉ thể chờ, nhưng chờ nổi.
Tiếng kêu đau đớn từng hồi từ phòng sinh truyền đến, lòng gần như tan nát, sinh một đứa trẻ đau đớn đến chứ.
Kỷ Ngạn Quân nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, bỗng nhiên nghĩ đến Văn Thanh chịu bao nhiêu tủi vì , giờ đây vì mà chịu đựng đau đớn , sinh con cho .
Hắn thật sự quá đau khổ, thêm một giây tiếng la của Văn Thanh, đều lo lắng đến nghẹt thở.
Hắn bỗng nhiên đến cửa phòng sinh, đẩy cửa nhưng cảm thấy đẩy cửa sẽ tổn thương Văn Thanh. Đang lúc thì bỗng nhiên một tiếng vang dội trong trẻo truyền .
“Sinh !”
Lương Văn Hoa là đầu tiên dậy.
“Sinh !”
Kỷ Hữu Sinh, Kỷ Ninh Chi ngay đó cũng dậy.
“Văn Thanh!”
“Chị!”
“Chị cả!”
Diêu Thế Linh, Văn Lượng, Văn Bằng về phía cửa phòng sinh.
Kỷ Ngạn Quân tiếng của đứa trẻ, sững sờ năm giây mới phản ứng , Văn Thanh sinh .
Chỉ chốc lát , cửa phòng sinh mở , một vị bác sĩ :
“Mẹ tròn con vuông, các vị thể xem.”
Lời bác sĩ dứt, Kỷ Ngạn Quân xông phòng sinh:
“Thanh Thanh.”
Diêu Thế Linh, Văn Lượng, Văn Bằng theo .
Lương Văn Hoa vui vẻ chặn bác sĩ hỏi:
“Bác sĩ, là con trai con gái ạ?”
Kỷ Ninh Chi tiếp lời:
“Mẹ ơi, bác sĩ tròn con vuông, tức là con trai đó.”
“Con trai?”
Bà Lương Văn Hoa thể tin hỏi:
“Bác sĩ, thật là con trai ?”
“Là con trai.”
Bác sĩ mặt biểu cảm .
Lương Văn Hoa vui mừng lập tức từ túi áo lấy một nắm kẹo nhỏ, nhét túi áo blouse trắng của bác sĩ:
“Bác sĩ, vất vả vất vả, cảm ơn cảm ơn.”
Lương Văn Hoa bao giờ lễ phép và khách khí đến thế.
Bà chuẩn ít kẹo , chỉ chờ Văn Thanh sinh con trai là bà sẽ phát cho , ai cũng vui mừng mà.
Bác sĩ từ chối , đành nhận, đó rời khỏi phòng sinh.
Trong phòng sinh, Kỷ Ngạn Quân nắm tay Văn Thanh, ngừng hôn lên:
“Thanh Thanh, em vất vả , em vất vả .”
Văn Thanh quả thật cảm thấy mệt nhưng cô cố gắng ngủ khi con trai.
Y tá bế đứa bé bọc kỹ càng đến mặt Văn Thanh và Kỷ Ngạn Quân:
“Nhìn xem, con trai bảo bối của hai đây.”
Văn Thanh, Kỷ Ngạn Quân đầu , nhăn nhúm một cục, đỏ au.
Rõ ràng là một cơ thể độc lập, hiểu vì , hai liếc liền cảm thấy như thể quen mấy đời .
“Hành Hành?”
Văn Thanh hỏi.
Kỷ Ngạn Quân gật đầu:
“Ừm, Kỷ Hành.”
Văn Thanh .
Đứa con chào đời của cô ở kiếp nữa cũng tên là Kỷ Hành. Không là thằng bé , chắc là nó.
Lúc Văn Thanh quá mệt mỏi, kịp nghĩ nhiều, liền từ từ chìm giấc mộng ngọt ngào.
Trong mộng một cục cưng đáng yêu, trắng trẻo mũm mĩm với hàng mi dài, chạy theo cô gọi:
“Mẹ ơi, ơi, ơi con đến !”
Cô dang hai tay, cục cưng bé nhỏ lao đến, ôm lấy cổ cô khhắn khách, giọng non nớt hỏi:
“Mẹ ơi, ơi, cần con chứ?”
Văn Thanh nó hỏi:
“Hành Hành là con ?”
“Là con mà, con là Hành Hành mà.”
Cục cưng bé nhỏ .
“Hành Hành, Hành Hành.”
“Mẹ ơi, ơi.”
Cục cưng bé nhỏ trong trẻo gọi.
“ là con .”
Mắt Văn Thanh cay xè, bật .
“Văn Thanh, Văn Thanh.”
Diêu Thế Linh thấy Văn Thanh đang ngủ ngon lành đột nhiên chảy nước mắt, vội vàng đ.á.n.h thức cô dậy.
Văn Thanh mở mắt thấy Diêu Thế Linh.
“Văn Thanh, ngủ ngon lành đột nhiên ?”
Diêu Thế Linh hỏi, tiến lên vén mái tóc trán cô:
“Phụ nữ ở cữ , bằng về già mắt sẽ , đừng nữa.”
Diêu Thế Linh đưa tay lau nước mắt mặt Văn Thanh:
“Đừng nữa nhé.”
“Ừm, ơi, con mơ một giấc mơ.”
Văn Thanh .
“Mơ thấy gì?”
“Mơ thấy Hành Hành .”
Văn Thanh , thực là mơ thấy Hành Hành chính là Kỷ Hành của kiếp nữa.
“Chuyện cũng đáng để con , đừng nữa, mắt .”
Diêu Thế Linh lau nước mắt cho Văn Thanh.
Văn Thanh ngoan ngoãn đáp:
“Ừm.”
Văn Thanh xoay đầu, liền thấy tiểu Kỷ Hành đỏ hỏn đang ngủ bên cạnh đầu , nhăn nhúm , thật sự khó coi.
Văn Thanh khỏi :
“Mẹ ơi, thằng bé trông ?”
“Nói bậy, trẻ con mới sinh đều như cả, mấy ngày nữa hết đỏ sẽ thôi.”
Văn Thanh , định đưa tay sờ khuôn mặt nhỏ đỏ au của Kỷ Hành nhưng cô thật sự quá mệt mỏi.
Cô từ từ đầu phòng sinh, cái phòng sinh còn là phòng sinh cô sinh nữa, rõ ràng cái sạch sẽ sáng sủa hơn nhiều.
Tuy nhiên, trong phòng ngoài Diêu Thế Linh thì ai khác.
Chưa đợi Văn Thanh hỏi, Diêu Thế Linh mở miệng :
“Ngạn Quân nấu canh gà, nấu cháo cho con .”
Văn Thanh .
Diêu Thế Linh :
“Trong nhà còn trâu bò cần trông, Văn Lượng, Văn Bằng còn học, bảo chúng nó về thôn . Ba chồng con thì về thị trấn để nhuộm trứng gà đỏ báo tin vui.”
“Nhuộm trứng gà đỏ?”
Văn Thanh hỏi.
“Ừm, ba chồng con vui lắm, nhưng chồng con chút hổ.”
Diêu Thế Linh .
Văn Thanh khó hiểu về phía Diêu Thế Linh.
Diêu Thế Linh giải thích:
“Có một đứa cháu trai trắng trẻo, mũm mĩm, bà vui vẻ tả xiết, miệng ngậm . , con ngủ, ai cũng ôm Hành Hành, riêng chồng con ôm Hành Hành thì thằng bé , ôm là , dỗ thế nào cũng nín. Ba chồng con liền cho bà ôm nữa, bà tiếc nỡ buông tay, a chồng con mắng vài câu cũng dám cãi , nghĩ bụng chờ Hành Hành lớn hơn chút nữa mới ôm.”
Văn Thanh , chừng lúc đó tiếng của thằng bé sẽ còn lớn hơn nữa.
“Mà đến, thằng bé tiếng cũng thật to và vang dội, thấy ai to bằng nó, thật sức.”
Diêu Thế Linh .
Có đứa cháu ngoại trắng trẻo, mũm mĩm , bà cũng vui mừng khôn xiết.
Thấy Văn Thanh vẻ mặt mệt mỏi, Diêu Thế Linh cũng nhiều nữa, bảo cô nghỉ ngơi thật , còn thì ở bên cạnh trông chừng.
Chỉ chốc lát , Kỷ Ngạn Quân cũng đến, thấy Văn Thanh, việc đầu tiên là tiến lên hôn lên trán cô.
Diêu Thế Linh một bên mà .
Ban đầu bà cũng xem trọng cuộc hôn nhân của Văn Thanh và Kỷ Ngạn Quân, ngờ kết hôn ba năm , Kỷ Ngạn Quân đối xử với Văn Thanh ngày càng hơn, hai dường như thể tách rời một ngày nào.
Diêu Thế Linh thấy cảnh tượng , vô cùng vui mừng.
Trong nháy mắt, Văn Thanh cuối cùng cũng hết cữ.
Để giữ dáng và thể chất, cô kiêng cữ 45 ngày.
Hôm nay hết cữ, Văn Thanh tắm rửa sạch sẽ thoải mái trong phòng vệ sinh, suốt thời gian ở cữ dám tắm rửa kỹ càng.
Lúc Kỷ Ngạn Quân ở một bên giúp đỡ, cô mấy đẩy ngoài nhưng vẫn mặt dày mày dạn ở bên cô, cô cũng cách nào.
“Ngạn Quân.”
Văn Thanh trong bồn tắm gọi.
“Ừm.”
Kỷ Ngạn Quân bóp vai cho cô.
“Anh thấy con trai càng ngày càng , giờ trắng trẻo mềm mại bụ bẫm, như một chú heo con .”
Văn Thanh .
Kỷ Ngạn Quân hỏi:
“Heo con ?”
Văn Thanh còn trả lời, liền thấy tiếng vang dội và mạnh mẽ truyền đến từ phòng khách, theo sát là tiếng Kỷ Hữu Sinh :
“Văn Hoa, bà trộm ôm nó gì?”
Lương Văn Hoa cũng chọc ai ai chọc , mong mong trăng, cuối cùng cũng mong đứa cháu đích tôn trắng trẻo mũm mĩm, thích đến thể tả, kết quả cho bà ôm.
Bà ôm là thằng bé liền gân cổ lên , điều quả thực quá đau lòng.
Bà nỡ cháu đích tôn một câu, bà thật sự quá yêu thích đứa cháu , định nhân lúc nó ngủ trộm ôm một cái đỡ thèm, kết quả nó .
Lúc Lương Văn Hoa cũng .
--
Hết chương 123.