Thập Niên 80: Thế Gả Quân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Đấu Cực Phẩm - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:33:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em gái, bình thường em rể đối xử với em ? Có chê em béo, cho nên em mới liều mạng giảm cân ?” Lý Thải Phượng thăm dò hỏi.

“Không nha? giảm cân chỉ là để bản khỏe mạnh hơn một chút, hơn một chút thôi. Sao chị gái hỏi như ? Lẽ nào chị gái hy vọng Tuấn Sinh đối xử với ?” Người phụ nữ thật nực , dò hỏi những chuyện , xem là thật sự hy vọng chuyện của hai vợ chồng bọn họ vấn đề.

“Không , em gái hiểu lầm , đương nhiên chị hy vọng em rể đối xử với em . Chị cũng là quan tâm em gái em thôi, em đừng hiểu lầm!” Lý Thải Phượng vội vàng xua tay, phủ nhận .

“Lý Thải Phượng, thôi ! Cô mà cũng quan tâm ? Cô trù ẻo c.h.ế.t là lắm ! Chúng quen cũng một ngày hai ngày. Bây giờ ở đây ngoài, chỉ hai chúng , cô cần diễn kịch với . Cô thấy mệt ? cho cô , giữ đúng bổn phận của cô , bây giờ Chu Tuấn Sinh là đàn ông của , cô đừng tơ tưởng, thuộc về cô nữa . Ở đây vài ngày mau ch.óng về quê , đừng việc gì chạy đến đây. Nhớ kỹ, đây là nơi cô nên ở! Hiểu những lời ? Nếu cô cứ khăng khăng gây chuyện gì, thì ngại quá, sẽ khách sáo với cô . Nếu cô ngoan ngoãn ở yên đó, đồ ăn thức uống sẽ thiếu của cô, ngoài mặt chúng cứ với .” Lý Yến Ni xong liền bắt đầu nấu ăn.

“Lý Yến Ni, tao lòng coi mày là em gái, mày thì , vu khống chị gái ruột của . Mày thấy tao dòm ngó đàn ông của mày bằng con mắt nào? Mày tưởng đàn ông của mày là sĩ quan thì ghê gớm lắm ! Mày đừng quên, đó là đàn ông tao từng cần, mới đến lượt mày nhặt mót. Mày gì mà đắc ý, còn ở đây kiêu ngạo, dương dương tự đắc!” Lý Thải Phượng Lý Yến Ni trúng tâm sự, thẹn quá hóa giận! Cô tự nhiên sẽ thừa nhận.

“Cả hai mắt đều thấy, cô Chu Tuấn Sinh với ánh mắt đó, kẻ ngốc cũng . Dáng vẻ đó giống như nuốt chửng đàn ông của . Đừng tưởng khác đều là kẻ mù kẻ ngốc. Cô nghĩ cũng vô dụng, đàn ông của cũng thèm để mắt đến cô . Bây giờ chỉ cho cô một lời cảnh cáo, để cô ngụy biện. Được , cô múc cơm , bát của Tiểu Thiên dùng cái bát inox hai lớp để múc. Hai bọn họ chắc cũng sắp về .”

Lý Thải Phượng tình nguyện, nhưng vẫn theo, bước khỏi bếp gặp Chu Tuấn Sinh tới. Lý Thải Phượng bước tới, cố vẻ thẹn thùng gọi một tiếng: “Em rể, về ?”

Chu Tuấn Sinh gật đầu tượng trưng, đó bước trong, thêm một cái nào. Lý Thải Phượng chút hụt hẫng, đó nghĩ đến việc gì cả, thể cần vội.

Lúc ăn cơm trưa, Lý Thải Phượng tỏ đặc biệt thiết nhiệt tình với Tiểu Thiên, thỉnh thoảng chuyện với bé, còn gắp thức ăn cho Tiểu Thiên.

Nga

“Tiểu Thiên, ăn nhiều thịt , mới thể mập mạp .”

Bị Lý Yến Ni ngăn cản: “Chị gái, Tiểu Thiên ăn ớt, thằng bé canh trứng hấp để ăn .”

gắp ớt cho nó ăn, gắp là thịt, cô thấy ?” Lý Thải Phượng tức giận, Lý Yến Ni rõ ràng là đối đầu với cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-the-ga-quan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-dau-cuc-pham/chuong-217.html.]

“Thịt trong món thịt xào ớt vị cay ? Bản ăn nhiều thịt như , lẽ nào ăn ?” Người phụ nữ nhiệt tình với Tiểu Thiên như chẳng qua là lấy lòng Chu Tuấn Sinh, bởi vì cô tưởng Tiểu Thiên thật sự là cháu trai của Chu Tuấn Sinh. Chắc là theo con đường vòng vèo để cứu quốc đây mà! Chắc cũng từ miệng Tiểu Thiên moi chút tình báo gì đó của Chu Tuấn Sinh chứ gì? Ví dụ như thời gian ngoài và trở về, ví dụ như thích ăn món gì vân vân, tâm tư nhỏ cũng ít .

Tiểu Thiên cũng là một đứa trẻ thông minh, bé cảm thấy dì lớn luôn híp mắt với . Bởi vì bé cảm nhận thím nhỏ thích cô , cô cũng thích thím nhỏ. Thế là bé lắc đầu: “Đại thẩm thẩm, cháu ăn cay, thím nhỏ hấp trứng cho cháu , cháu thích.” Cậu bé một chút cũng thích đại thẩm thẩm , giống .

“Ồ… Vậy đại thẩm thẩm gắp nữa. Tiểu Thiên, lớn lên thật trai, giống như b.úp bê trong tranh Tết .” Lý Thải Phượng ngượng ngùng “ồ” một tiếng, đó khen ngợi Tiểu Thiên.

“Ăn ngủ , lúc ăn cơm chuyện sẽ tiêu hóa , vẫn là mau ăn cơm ! Tiểu Thiên, ăn xong, ngủ trưa một giấc.” Chu Tuấn Sinh ho khan hai tiếng, .

Anh lên tiếng, Lý Thải Phượng ngoan ngoãn ngậm miệng, cô nếu tiếp sẽ khiến ghét. Cô thể để Chu Tuấn Sinh ghét .

Vương Thúy Lan đá Thải Phượng một cái gầm bàn, nhắc nhở cô . Cười ha hả : “Con rể đúng, lúc ăn cơm nên ít chuyện.”

Lý Yến Ni nhịn .

“Vợ, ăn miếng thịt , em xem em gầy hơn lúc mới đến nhiều . Phải ăn nhiều thịt một chút, bồi bổ.” Chu Tuấn Sinh sớm thấy biểu cảm đắc ý nhỏ bé của vợ.

Là ai ăn ngủ ? Lời mới xong, bản đầu, như ?

Lý Yến Ni vẫn tươi như hoa phối hợp: “Cảm ơn lão công, em cảm thấy gầy một chút hơn, chứng tỏ em giảm cân hiệu quả nha!”

Lý Thải Phượng mà nghiến răng nghiến lợi. Đây tiêu chuẩn kép thì là gì? Hóa hai vợ chồng các lúc ăn cơm thì thể chuyện? Nói chuyện thì thôi , còn sến súa như , hổ hả? Còn lão công? Đây thành phố mới gọi như ?

 

 

Loading...