Thập Niên 80: Thế Gả Quân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Đấu Cực Phẩm - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-05-06 21:09:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chí hướng của Tiểu Thiên

“Được, dì sẽ đợi Tiểu Thiên lớn lên bảo vệ dì, để bất kỳ ai bắt nạt dì, chú Chu của cháu cũng . mà, dì cho cháu một bí mật về chú Chu của cháu nhé.” Lý Yến Ni vẻ thần bí , còn quên đầu Chu Tuấn Sinh ở giường bên cạnh. Thấy nhắm mắt ngủ , lúc mới yên tâm. Cô những lời , thể để đương sự thấy .

“Bí mật gì ? Dì mau , chú Chu ngủ , thấy .” Nhóc con liếc chú Chu một cái, nhỏ giọng .

“Chú Chu của cháu thực là một vô cùng vô cùng , chú chắc chắn sẽ bắt nạt dì . Chú sẽ cùng dì bảo vệ cháu. Chú chỉ là một , chú còn là một hùng, khi dì gả cho chú , chú còn lập công nữa. Chú là một hùng đáng kính, một quân nhân xuất sắc đạt tiêu chuẩn. Cho nên, , cháu tôn trọng chú giống như tôn trọng dì . Tiểu Thiên, ?”

“Đương nhiên là ạ, cháu sùng bái nhất là chiến sĩ Giải phóng quân, họ là mà cháu trở thành.” Tiểu Thiên vỗ vỗ n.g.ự.c , ánh mắt về phía Chu Tuấn Sinh thêm một phần sùng bái và ngưỡng mộ.

Lý Yến Ni , thể nào, đứa trẻ mới bốn tuổi, giác ngộ như , thể nào chứ? Cô những lời với Tiểu Thiên cũng chỉ là để hai họ thể chung sống hòa thuận hơn, để Tiểu Thiên bài xích Chu Tuấn Sinh mà thôi.

“Tiểu Thiên, cháu cũng thích quân nhân ?”

Nga

“Đương nhiên là thích ạ, dì ơi, cháu thấy những mặc quân phục, cháu ngưỡng mộ. Sau lớn lên, cháu cũng mặc quân phục. Chú Chu là hùng, cháu cũng trở thành như chú .” Những lời của Tiểu Thiên khiến Lý Yến Ni chấn động, đứa trẻ tuổi còn nhỏ mà chí hướng cao xa.

“Tiểu Thiên, cháu bây giờ còn nhỏ, bây giờ đừng nghĩ nhiều như , cháu bây giờ chỉ cần dưỡng bệnh cho , khỏe mạnh, vui vẻ là . Còn nữa, dì cháu nhớ ba cháu, mơ cũng gọi . Dì hứa với cháu, sẽ cố gắng giúp cháu tìm sớm nhất thể, để cháu sớm ngày đoàn tụ với họ. cháu cũng hứa với dì, đừng suy nghĩ lung tung nữa, chỉ cần lặng lẽ chờ đợi là . Làm một đứa trẻ vui vẻ. Như dì và chú đều sẽ vui. Cháu xem ?”

“Vâng ạ, dì, cháu lời dì. cháu lớn lên chắc chắn sẽ mặc quân phục.” Biểu cảm vô cùng nghiêm túc của Tiểu Thiên khiến Lý Yến Ni suýt nữa thì tin là thật.

Trên thực tế nhóc con đều là lời thật lòng. Lý Yến Ni ngờ nhiều năm , lời của Tiểu Thiên ứng nghiệm.

Chu Tuấn Sinh giường thầm nghĩ: Nhóc con, cũng chí khí đấy!

Lúc trời sáng, bảy giờ, Chu Tuấn Sinh gọi điện thoại cho Trương chủ nhiệm. Lập tức bác sĩ trực ban đến kiểm tra, Tiểu Thiên , thể về nhà. Hai vợ chồng lúc mới đưa Tiểu Thiên về nhà. Hôm nay cũng chạy bộ nữa, căn bản lo xuể!

“Tuấn Sinh, giao lạnh qua đó , em ở nhà với Tiểu Thiên, chút đồ ăn sáng. Hôm nay cần mang đồ ăn sáng về , về nhà ăn sáng nhé. Mang một bình sữa bò về, đứa trẻ Tiểu Thiên bổ sung thêm chút dinh dưỡng. Em ở nhà nấu chút mì, rán thêm mấy quả trứng ốp la.” Trước đây hai họ thể tùy tiện ăn chút đồ ở nhà ăn, cũng là để tiết kiệm thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-the-ga-quan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-dau-cuc-pham/chuong-167.html.]

“Được, vợ, về ngay.” Chu Tuấn Sinh đạp xe khỏi cửa.

Lý Yến Ni thì rửa mặt, rửa tay cho Tiểu Thiên .

“Tiểu Thiên, cháu đợi một lát, dì nấu mì cho cháu ăn nhé, ?” Lý Yến Ni với Tiểu Thiên.

“Vâng ạ.”

“Vậy cháu ghế sô pha ngoài phòng khách , đợi nấu xong mì, dì sẽ bưng .”

“Vâng ạ.” Tiểu Thiên ngoan đoản phòng khách, ngay ngắn ghế sô pha.

Lý Yến Ni thì bếp nấu mì, cô còn rán ba quả trứng ốp la. Trong mì cho thêm chút rau xanh và hành lá, vô cùng ngon miệng.

Lúc Chu Tuấn Sinh giao xong chuyến đầu tiên trở về, còn dẫn theo Hà Xuân Thủy về cùng. Chuyến thứ hai là và Hà Xuân Thủy cùng giao, Lý Yến Ni bảo lát nữa qua ăn mì, Hà Xuân Thủy từ chối, sáng nay ăn ở nhà ăn . Mình mỗi tối ăn cơm ở nhà , còn ăn ngon như , thường xuyên còn trái cây tráng miệng, còn mặt mũi nào sáng cũng phiền nữa. Giúp giao một chuyến lạnh, cũng chỉ là mười phút đồng hồ, tiện tay mà thôi.

“Vợ ơi, tám thùng giao qua đó hết . Anh và Xuân Thủy , mỗi sáng sẽ qua một chuyến, cùng giao lạnh. Cũng với cần nộp tiền sinh hoạt nữa, cũng đồng ý .”

“Đồng ý là . Tuấn Sinh, rửa mặt ăn mì !” Lý Yến Ni gật đầu, bưng mì phòng khách.

“Tiểu Thiên, ăn mì thôi.” Lý Yến Ni dùng một chiếc bát tráng men nhỏ múc cho bé một bát mì, bên đặt một quả trứng ốp la mềm mại. Cô rán trứng ốp la mềm, như ăn ngon mà nóng trong. Sở dĩ dùng bát tráng men nhỏ, là vì bát gốm chịu nhiệt , hơn nữa Tiểu Thiên mới bốn tuổi, đương nhiên ăn khẩu phần của lớn. của cô cũng là bát nhỏ, đó là vì cô đang giảm cân, ăn ít một chút, nhưng dinh dưỡng theo kịp là . Chu Tuấn Sinh quả thực dùng một chiếc bát tráng men lớn, trưởng thành, đang lúc trai tráng sức dài vai rộng, sức ăn chắc chắn giống họ. Cho nên Lý Yến Ni múc cho một bát to.

Tiểu Thiên gật đầu: “Vâng , dì, chú Chu, hai cũng ăn ạ.”

“Tiểu Thiên, dì nấu mì ngon ? Mặn nhạt? Cháu đều với dì nhé, ?” Lý Yến Ni ngờ tính khí nóng nảy như đây cũng lúc dịu dàng như . Xem mặt trẻ con, lẽ phần lớn những tính khí đều sẽ trở nên dịu dàng.

 

 

Loading...