Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 51: Đền Nổi Không?

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:42:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế ai mua ạ?” Trần Xảo Cầm gặng hỏi.

 

“Vốn dĩ cũng định mua, nhưng cái giá đó thì đều bỏ hết. Có bọn họ nền so sánh, quả tầm bóp của nhà chúng chẳng càng dễ bán hơn ?”

 

Nói đến đây, Dư Hải nhịn ha hả.

 

Trần Xảo Cầm cũng bật theo, cô xem như hiểu tại nhiều quả tầm bóp của nhà như mà chỉ trong một buổi sáng bán sạch sành sanh, hóa "hỗ trợ" thần sầu đến thế!

 

Hai vợ chồng đang vui vẻ, đột nhiên thấy tiếng đập cửa rầm rầm.

 

Dư Noãn Noãn vốn đang tập trung tinh thần Trần Xảo Cầm và Dư Hải chuyện, bất thình lình thấy tiếng đập cửa, hình nhỏ bé giật nảy sợ hãi.

 

Hứa Thục Hoa cũng dọa cho giật , nhưng thấy Dư Noãn Noãn hoảng sợ, bà lập tức chẳng còn tâm trí mà lo cho bản nữa, lửa giận bừng bừng phắt dậy: “Xảo Cầm, trông chừng Noãn Bảo. Lão tư, ngoài với xem kẻ nào chán sống mà dám đến nhà chúng đập cửa.”

 

“Vâng!”

 

Hứa Thục Hoa và Dư Hải kẻ bước ngoài, còn Trần Xảo Cầm thì ôm c.h.ặ.t Dư Noãn Noãn lòng, nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô bé: “Noãn Bảo sợ nhé, vuốt lông nào, sợ sợ! Vuốt lông nào, sợ sợ!”

 

Thực Dư Noãn Noãn bình tĩnh , nhưng lúc tim vẫn đập thình thịch như đ.á.n.h trống. Dù chỉ là phản ứng sinh lý của cơ thể, nhưng khi những lời dỗ dành của Trần Xảo Cầm, trái tim cô bé thực sự dần dần an tâm trở .

 

Nhìn sang Cố Mặc, thấy vẻ mặt hề đổi chút nào, dường như dọa sợ.

 

Trong lòng Dư Noãn Noãn chậc chậc kêu kỳ lạ, càng thêm tò mò về phận của Cố Mặc.

 

Phải là một linh hồn mạnh mẽ đến mức nào mới thể kìm nén phản ứng sinh lý của cơ thể chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-51-den-noi-khong.html.]

 

Bên ngoài, Hứa Thục Hoa hùng hổ mở toang cánh cửa lớn, liếc mắt một cái rõ kẻ đập cửa là ai.

 

“Cái bà Vương bà t.ử ! Thanh thiên bạch nhật bà lên cơn điên cái gì hả! Dám đập cửa nhà , bà ăn gan hùm mật gấu đúng ?”

 

Vương bà t.ử hễ thấy Hứa Thục Hoa là sợ rúm ró, hôm nay giống như thực sự ăn gan hùm mật gấu .

 

Đối mặt với Hứa Thục Hoa hung thần ác sát, bà những lùi bước, ngược còn chống hai tay lên hông, bước lên phía một bước: “Hứa Thục Hoa! Bà ý gì! Hả? Quả tầm bóp nhà bán hai tệ một cân, bà bán năm hào một cân, bà cố tình đúng ? Bà thấy sống là ngứa mắt đúng ?”

 

Hứa Thục Hoa khẩy một tiếng: “Bà tưởng mặt mũi lớn lắm chắc, mà thèm ngứa mắt với bà ! Quả tầm bóp nhà , thích bán bao nhiêu tiền thì bán bấy nhiêu! Liên quan cái thá gì đến bà? Đồ của nhà bán , tự xem xem do vấn đề của , đổ lên đầu , bà già hồ đồ hả!”

 

“Nói cũng , bà coi là kẻ ngốc chắc, mở miệng đòi hai tệ một cân, thèm mua của bà ? Bà tưởng quả tầm bóp nhà bà bằng thịt ? Thịt mới giá bao nhiêu tiền một cân?”

 

từng thấy mặt dày , nhưng thấy ai mặt dày hơn bà, thế mà bà còn hổ vác mặt đến đập cửa nhà ! Lấy cái thể diện đó ?”

 

“Cánh cửa nhà đập hỏng hóc một chút xíu nào, bà đền cho cái mới, nếu , sẽ dỡ luôn cửa nhà bà xuống!”

 

“Bà—”

 

“Bà cái gì mà bà? Bà còn gì để nữa? Vừa nãy bà đập cửa nhà , Noãn Bảo nhà sợ hãi ? bắt bà đền tiền là may lắm , còn mau xin cút ?”

 

—”

 

cái gì mà , xin ! Nhanh lên! Tưởng ai cũng rảnh rỗi sinh nông nổi như bà chắc! Bà lỡ dở của bao nhiêu thời gian, khiến kiếm ít bao nhiêu tiền ? Bà đền nổi hả?”

 

 

Loading...