Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 44: Không Chiều Cái Thói Xấu Của Bà Ta

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:41:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu!”

 

Vương bà t.ử tức đến mức suýt ngã ngửa: “Dư Hải, ăn kiểu gì thế?”

 

Dư Hải nhếch mép: “ ăn kiểu gì? Muốn kiếm tiền thì tự nghĩ cách , chiếm tiện nghi mà nhắm , cũng ngóng xem là ai?!”

 

Vương bà t.ử hận thù Dư Hải, nhưng thấy ba trai của Dư Hải cũng xúm , đành vô cùng cam lòng thu hồi ánh mắt: “Tự kiếm thì tự kiếm, ai thèm!”

 

Nói xong, Vương bà t.ử bế Vương Đại Bảo chạy mất.

 

Dư Noãn Noãn rúc trong lòng Trần Xảo Cầm, rõ mồn một cảnh tượng , trong lòng thầm giơ ngón tay cái cho Dư Hải.

 

Không hổ là bố cô, chỉ trai, mà còn cực kỳ bá đạo.

 

Tuy thỉnh thoảng nghịch ngợm một chút, nhưng nhân vô thập mà?!

 

So với ưu điểm của , chút khuyết điểm nhỏ nhoi đó thể bỏ qua tính.

 

Dư Hải cứng rắn đuổi Vương bà t.ử như , tất cả nhà họ Dư đều ý kiến gì.

 

Trong thôn, thích chiếm tiện nghi cũng ít, nhưng kiểu như Vương bà t.ử, chiếm tiện nghi còn vẻ ban ơn cho khác, thì quả thực là độc nhất vô nhị.

 

Dùng lời của Hứa Thục Hoa mà , chính là chiều cái thói của bà !

 

Bị Vương bà t.ử ngắt lời như , Dư Chấn Dân cũng còn khiếp sợ như nãy nữa, ông vẫy vẫy tay với Dư Hải, đợi Dư Hải đến gần, lúc mới nhỏ giọng hỏi: “Thật sự bán hơn hai mươi tệ?”

 

Dư Hải gật đầu thật mạnh: “Đương nhiên là thật , con còn thể lấy chuyện đùa ? Ngoại trừ mua hai cân thịt, tiền còn đều ở chỗ con đấy!”

 

Dư Chấn Dân vẫn cảm thấy khó tin: “Các ... bán bao nhiêu tiền một cân? Sao bán nhiều tiền thế?”

 

Không chỉ Dư Chấn Dân tò mò, những khác của nhà họ Dư cũng tò mò, lúc Dư Chấn Dân hỏi , đều mong ngóng Dư Hải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-44-khong-chieu-cai-thoi-xau-cua-ba-ta.html.]

 

Dư Hải càng đắc ý hơn: “Năm hào một cân! Nửa sọt đó, cũng tầm bốn mươi cân đấy!”

 

“Năm...”

 

Dư Chấn Dân suýt chút nữa kinh hô thành tiếng, nhưng đến phút ch.ót nhớ tới Vương bà t.ử, cứng rắn nuốt những lời đến cửa miệng trở , hạ thấp giọng : “Năm hào một cân? Người huyện đều là kẻ ngốc nhiều tiền ?”

 

Dư Hải đồng tình Dư Chấn Dân: “Bố, bố thế! Người là khách hàng của chúng , mua đồ của chúng , đó là chiếu cố việc buôn bán của chúng , thể là kẻ ngốc nhiều tiền ?”

 

Ngập ngừng một chút, Dư Hải : “Nếu họ, chúng kiếm tiền mua thịt ăn? Hơn nữa, quả tầm bóp của chúng , là ngon bình thường , bán năm hào một cân một chút cũng đắt! Bọn họ đều thích lắm đấy!”

 

Cho dù Dư Hải thế nào, Dư Chấn Dân vẫn mang vẻ mặt hoảng hốt.

 

Ông luôn cảm thấy chuyện chút huyền hoặc, khiến ông cảm thấy chân thực.

 

Qua một lúc lâu, Dư Chấn Dân mới mở miệng: “Quả tầm bóp đó, hái ở ? Sao to thế? Còn nữa ?”

 

Dư Hải: “...”

 

Chuyện trả lời thế nào đây?!

 

Nhìn dáng vẻ của Dư Chấn Dân, rõ ràng là bản lĩnh của Dư Noãn Noãn.

 

Dư Hải đang xoắn xuýt trả lời thế nào, thì Hứa Thục Hoa sải bước tới.

 

“Là hái đấy, chỉ một , khác ai cả!”

 

Nói xong, Hứa Thục Hoa còn đắc ý hất cằm lên: “Chuyện cần ông bận tâm, ngày mai mau ch.óng đập lúa phơi khô , đó là lương thực của nhà chúng , cho dù kiếm tiền, lương thực cũng thể bỏ mặc ?”

 

Dư Chấn Dân và Hứa Thục Hoa sống với nửa đời , hiểu Hứa Thục Hoa nhất, dáng vẻ của Hứa Thục Hoa, Hứa Thục Hoa chuyện gì đó giấu giếm .

 

 

Loading...