Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 37: Làm Tốt Lắm!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:41:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Xảo Cầm nhận ý của Dư Noãn Noãn, nhưng Cố Mặc nhận .

 

Nếu hỏi Cố Mặc mà nhận ?

 

Cố Mặc sẽ chỉ , từng trải qua , tự nhiên sẽ hiểu.

 

Trần Xảo Cầm một tay bế Dư Noãn Noãn, một tay kéo những cành tầm bóp giường xuống đất, lúc mới đặt Dư Noãn Noãn trở giường.

 

Dư Noãn Noãn những chùm quả tầm bóp đất, thèm đến mức chảy nước miếng.

 

Nước miếng còn kịp chảy , Dư Noãn Noãn cảm thấy thứ gì đó chạm miệng .

 

Cúi mắt xuống, thì là một quả tầm bóp c.ắ.n một miếng.

 

Quả tầm bóp một bàn tay nhỏ trắng nõn nà, mũm mĩm cầm, bàn tay chính là của Cố Mặc.

 

Đồ ăn đến tận miệng , ăn mới là đồ ngốc.

 

Dư Noãn Noãn mở miệng c.ắ.n lấy quả tầm bóp, hút mạnh một cái, liền ăn phần mứt quả ngọt lịm.

 

Ngọt thanh thơm mát!

 

Dư Noãn Noãn hạnh phúc đến mức nheo cả mắt , đây là quả tầm bóp ngon nhất mà cô từng ăn.

 

Từ dâu tây, đến cà tím, đến quả tầm bóp bây giờ.

 

Có một hai ắt ba, Dư Noãn Noãn sẽ cho rằng đây là ảo giác trùng hợp.

 

Dị năng của cô thật sự khác với kiếp .

 

Không chỉ chịu sự kiểm soát của cô, mà còn thể cho rau củ quả thúc sinh ngon hơn.

 

Trần Xảo Cầm tìm đến một cái giỏ, hái từng quả tầm bóp xuống, bỏ hết trong giỏ.

 

Một cái giỏ đựng hết, Trần Xảo Cầm đành tìm thêm một cái nữa.

 

cái giỏ thứ hai đựng đầy vẫn hết, thế là Trần Xảo Cầm tìm đến cái giỏ thứ ba.

 

Cuối cùng, đựng đầy bốn cái giỏ mới chứa hết tất cả quả tầm bóp.

 

Quả tầm bóp thì đựng xong, nhưng cành lá còn ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-37-lam-tot-lam.html.]

“Xảo Cầm?! Làm gì thế! Ban ngày ban mặt mà đóng cửa!”

 

Đột nhiên thấy giọng của Hứa Thục Hoa, Trần Xảo Cầm giật nảy .

 

Sau cơn kinh ngạc là sự vui mừng.

 

“Mẹ! Mẹ về !”

 

Trần Xảo Cầm mở cửa phòng, “Mẹ xem —”

 

Lời còn hết, Trần Xảo Cầm thấy Dư Cương bên cạnh Hứa Thục Hoa.

 

Dư Cương thấy những cành lá tầm bóp sàn nhà.

 

Là một đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, đối với loại quả dại như tầm bóp, Dư Cương quen thuộc, chỉ một cái là nhận , “Thím tư, thím hái nhiều quả tầm bóp thế ạ?”

 

Nói , Dư Cương chạy nhà, vơ một quả tầm bóp từ trong giỏ, xé lớp vỏ mỏng bên ngoài, nhét quả miệng, “Ngon quá! Ngọt quá!”

 

Vẻ mặt Trần Xảo Cầm cứng đờ, tội nghiệp Hứa Thục Hoa, im lặng hỏi, “Mẹ, giờ ạ?”

 

Hứa Thục Hoa trừng mắt Trần Xảo Cầm, “Làm cái gì! Còn mau mang sân phơi , phơi khô còn thể nhóm lửa.”

 

Hứa Thục Hoa , Trần Xảo Cầm lập tức theo.

 

May mà Dư Cương còn nhỏ, trong mắt chỉ đồ ăn, nhớ để hỏi những quả tầm bóp từ .

 

Đồ ăn ngon bịt miệng !

 

Quả tầm bóp hiếm như dâu tây, Hứa Thục Hoa ăn một quả thấy tuy ngọt quá, nhưng cũng để tâm lắm, bà với Dư Cương, “Tiểu Lục, gọi mấy của con đến đây, bảo chúng nó cũng đến ăn.”

 

Dư Cương vơ thêm hai quả tay, lúc mới lảo đảo chạy ngoài.

 

Dư Noãn Noãn bóng lưng Dư Cương dần chạy xa, trong lòng thở dài một tiếng.

 

Đây mới thực sự là một đứa trẻ!

 

Còn như cái bên cạnh đây, là một ông lớn khoác áo trẻ con.

 

Mới tí tuổi đầu mách lẻo chú ruột mặt ngoài .

 

Đối với việc , Dư Noãn Noãn chỉ : Làm lắm!

 

 

Loading...