Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 3: Cháu Gái Cưng Của Bà Nội Đói Bụng Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:41:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Hải Trương Ngọc Quế mở cửa, ấp úng gọi một tiếng: "Chị dâu cả, Xảo Cầm cô chị?"

 

"Tốt lắm! Chú xem thì !"

 

Trương Ngọc Quế nghiêng , nhường đường cho Dư Hải bước phòng.

 

Trong phòng bật đèn, nhưng ánh đèn vàng vọt, sáng sủa cho lắm.

 

Dư Hải bước thẳng đến bên giường, lúc mới rõ sắc mặt của Trần Xảo Cầm. Thấy cô tuy mệt mỏi nhưng môi vẫn nở nụ , cô thực sự vẫn , bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

 

"Tốt thì ! Tốt thì ..."

 

Lời còn dứt, Dư Hải thấy bọc tã lót bên cạnh Trần Xảo Cầm.

 

Tã lót quấn kín mít, bên còn đắp thêm một lớp chăn, chỉ thể thấy khuôn mặt của đứa trẻ sơ sinh.

 

Khuôn mặt nhỏ xíu , trông còn to bằng lòng bàn tay của .

 

"Xảo Cầm , đây là con của chúng ? Là bé trai bé gái ?"

 

Trần Xảo Cầm mím môi : "Là một bé gái."

 

"Bé gái?!"

 

Dư Hải kinh ngạc thốt lên, đứa trẻ trong tã giật run lên một cái, khiến Trần Xảo Cầm cũng kêu lên một tiếng. kêu một nửa, Trần Xảo Cầm cố kìm giọng xuống, lườm Dư Hải một cái: "Anh cái gì thế? Làm con giật kìa!"

 

Dư Hải vội vàng bụm miệng , qua một lúc lâu mới ngượng ngùng : "Anh cố ý... Anh chỉ là ngờ... Thật sự là bé gái ?"

 

Nhà họ Dư mấy đời nay lấy một mụn con gái, ngờ đến đời , đứa con đầu lòng là con gái!

 

"Tốt quá! Tốt quá!" Dư Hải mừng rỡ mặt, vươn tay định bế đứa bé lên.

 

Cảnh tượng vặn lọt mắt Hứa Thục Hoa đang bưng bát bước . Bà nhanh tay lẹ mắt vỗ bốp một cái tay Dư Hải: "Làm cái gì đấy! Ăn no rửng mỡ việc gì ? Đứa bé mới ngủ, mày nó thức giấc, nó mày xót nhưng tao xót! Ra ngoài, ngoài, mau ngoài cho tao!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-3-chau-gai-cung-cua-ba-noi-doi-bung-roi.html.]

Dư Hải đ.á.n.h tay cũng chẳng để tâm, hì hì lấy lòng Hứa Thục Hoa: "Mẹ, đây là phòng con mà, đuổi con ngoài thì con ngủ ở ? Nửa đêm nửa hôm !"

 

Nghe Dư Hải nửa đêm nửa hôm, Trần Xảo Cầm mới sực nhớ một chuyện: "Đứa bé sinh nửa đêm đầu nửa đêm ạ?"

 

Vừa nãy cô chỉ lo chịu đau, tâm trí mà nhớ xem giờ giấc.

 

Đừng là cô, ngay cả ba chị em dâu Trương Ngọc Quế cũng để ý đến chuyện .

 

Thấy cả nhà đưa mắt , Hứa Thục Hoa đắc ý : "Yên tâm , canh giờ mà! Sinh lúc một giờ sáng, sinh nhật đúng mùng một Tết đấy!"

 

Khi Dư Noãn Noãn tỉnh , câu đầu tiên cô thấy chính là câu : Sinh nhật đúng mùng một Tết đấy!

 

Vậy mà sinh mùng một Tết ?!

 

chuyện đó quan trọng, quan trọng là cô đói .

 

Bản năng của cơ thể là thứ cách nào chống cự .

 

Dư Noãn Noãn thể , chỉ đành vặn vẹo cơ thể, hừ hừ hai tiếng.

 

Nghe thấy tiếng hừ hừ của Dư Noãn Noãn, Hứa Thục Hoa đang chuyện lập tức im bặt, cúi đầu xuống: "Cục cưng ngoan thế? Có bố con chuyện ồn ào con thức giấc ? Bà nội đ.á.n.h đuổi nó ngoài ngay đây!"

 

Dư Hải cũng căng thẳng ghé sát : "Sao thế thế? Bị con ồn tỉnh giấc ?"

 

Đợi khi ghé sát , hai liền thấy một cái miệng nhỏ xíu đang chu chu .

 

Hứa Thục Hoa chợt hiểu : "Là đói !"

 

Dư Hải cũng thở phào nhẹ nhõm: "Là đói !"

 

Không ồn tỉnh giấc! Thật là quá!

 

Thấy Dư Hải vẫn chịu ngoài, Hứa Thục Hoa lườm một cái: "Không thấy tao ? Cháu gái tao đói , mày ngoài ! Để Xảo Cầm cho con b.ú!"

 

 

Loading...