“Này nhóc, nữa là ăn luôn nhóc đó!”
Bọn nhãi con những sợ mà còn đồng điệu bày dáng vẻ trợn mắt, hếch mũi, cái mặt quỷ giống như luyện tập từ .
Em họ chọc , “Haha, nhóm tiểu quỷ ” sờ đầu đứa nhỏ nhỏ nhất nhưng sợ đứa nhỏ sạch sẽ.
Tiểu Ô Ô sợ, các chị ở đây, bé thể “hiên ngang con phố” “Lêu lêu lêu----“.
Lý Hoài Dạ còn sợ thằng em họ tính toán chi li đem đứa nhỏ dọa , nhanh nhẹn móc trong túi mấy viên kẹo sữa, “Lại đây, các bạn nhỏ đến đây ăn kẹo nào.” Đây là mấy ngày hôm lãnh chứng ghé ngang cửa hàng bách hóa mua.
Nghe thấy “kẹo” mắt bọn nhỏ sáng lên, nhưng vội vã đến lấy mà về phía , ý tứ là bọn nó thể ăn ?
Vệ Mạnh Hỉ xổm mặt đất, múc nước rửa tay, “Lấy , nhớ cám ơn chú.”
“Cám ơn chú!” Một đám hô lên, còn nghiêm túc đếm đếm, đúng 6 viên kẹo, phân chia mỗi một viên, còn một viên bỏ túi, “Viên giữ cho , sẽ ăn.”
Ai cũng tin tưởng nó, phân chia xong lập tức xé vỏ kẹo bỏ miệng ngậm ngon lành.
Ở cung tiêu xã bán đại bạch thỏ nên bọn nó ăn qua, cảm thấy hương thơm mùi sữa lan tỏa trong miệng, sợ ăn nhanh sẽ hết chỉ dám ngậm từng ngụm, nheo mắt từ từ hưởng thụ.
Rõ ràng chỉ là môt viên kẹo sữa bình thường nhưng đối với con nít giốg như mở một thế giới mới.
“Hai vị đồn chí ăn gì? Nơi chúng cơ bản thể nấu tất cả các món cơm nhà.”
Vệ Mạnh Hỉ đóng kệ để nguyên liệu, tổng cộng bốn tầng, cùng là gạo và mì, ngũ cốc, dầu ăn, thức ăn đựng trong túi vải trắng sạch sẽ, ngay cả thịt, rau củ như khoai tây, cải trắng cũng dính bùn, đều sạch.
Tiệm cơm nhỏ cần menu, khách nhân thể nguyên liệu gọi món. Vệ Mạnh Hỉ thích kiểu sử dụng nguyên liệu ngay tại chỗ, đây cũng là cách khảo nghệ kỹ năng của đầu bếp.
Lý Hoài Dạ từng ăn qua, chỉ nghĩ đây để trang trí văn hoa lá hẹ, nếu ngon, là cơ hội để em họ châm chọc ? Vì vội vàng : “Giống với bọn nhóc ăn là .”
Cơm chiên trong chén bọn nhỏ ăn sạch sẽ, Vệ Mạnh Hỉ xác nhận nữa bọn họ chỉ gọi mói , còn hỏi ăn nguyên liệu nào . Xong Vệ Mạnh Hỉ lấy thịt băm nhỏ, rau xanh, hành lá thái tỉ mỉ bỏ vô xào, một lát hai chén cơm chiên trứng nóng nghi ngút dọn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-87-khac-biet.html.]
Bởi vì quá trình Vệ Mạnh Hỉ chế biến bọn họ vẫn luôn thấy, dụng cụ sạch sẽ hợp vệ sinh, xong cô còn rửa qua một lân, hai bọn họ nghi ngờ gì nhiều, cơm nóng đặt lên bàn là họ tâm trạng lo lắng nọ nữa bởi vì.....
Một thôi, thơm ---!
“Rõ ràng đều là cơm giống nhưng cái thơm quá ?”
“Anh, xem trứng gà chỗ khác với trứng gà nhà hả?”
“Anh, chị dâu mới cửa nấu ngon thế ?”
Đối mặt với sự chế nhạo của em họ, Lý Hoài Dạ chỉ trừ. Vợ mới cưới của ở nhà cơ hồ mười ngón tay dính nước, đó nông trường đương thanh niên trí thức, một hồi mắc bệnh nặng đột nhiên tỉnh dậy việc.
Vệ Mạnh Hỉ đương nhiên tự tin với tay nghề của , đây cô từng mấy món chính bởi vì điều kiện thuê một đầu bếp riêng, nhưng đối với mấy món cơm nhà, đặc biệt là cơm chiên trứng thì chê , cho bao nhiêu dầu muối, chiên trong vòng bao lâu, cô nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Đồng chí, thể cho thêm một chén, hai chén?” thanh niên trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng móc khăn tay từ trong túi , nhã nhặn lau miệng.
Đương nhiên là Vệ Mạnh Hỉ đồng ý , cô cũng lãng phí, ít đứa nhỏ ở khu túp lều vẫn ăn đủ no, một nồi dầu ở nhà Nghiêm Lão Tam đạp đỗ nghĩ đến mơ cô còn đau lòng, “Hai đồng chí thể ăn bao nhiêu nữa, để theo?”
Mắc công ăn hết còn để thừa , cô giống Lưu Hồng Cúc, đem đồ thừa cho bọn nhỏ ăn.
Thế là hai thanh niên trẻ tuổi tính tính một hồi, quyết định mỗi ăn thêm một chén nữa, cuối cùng no nên đ.á.n.h “ách”, vị khách đầu tiên cứ rời .
Bở vì trứng và thịt nên Vệ Mạn Hỉ lấy mỗi chén ba mao năm xu, bốn chén kiếm một đồng bốn mao --- tiền đầu tiên!
Tiệm cơm quốc doanh ăn sủi cảo cũng là cái giá mà còn thêm phiếu gạo nữa.
Thịt còn hai phần ba, trứng gà là mua của thôn dân, giá đắt, trừ gạo dầu mắm muối thì lời tám mao.