“Là giường tầng giống ký túc xá của bọn em ?” Lưu Lợi Dân hỏi: “Chị dâu quên mất Cung nhà chúng là nghề gì ? Anh là thợ mộc, để giường cho bọn nhỏ.”
Một đàn ông mái tóc hoa râm gật đầu , hóa đây là mà Vệ Đông nó kêu “sư phụ”, cửa sổ và cửa chính là do lắp.
“Em dâu yên tâm, chiếc giường đơn giản, chỉ cần chuẩn đầy đủ gỗ, một tuần thể xong.” Anh còn tỉ mỉ hỏi Vệ Mạnh Hỉ yêu cầu gì, chiều dài chiều rộng bao nhiêu, đó đối chiếu diện tích trong phòng một hồi, cuối cùng cho cô nên dùng loại gỗ nào.
Vệ Mạnh Hỉ nữa nên cảm ơn họ thế nào cho , cơm chiều là một chậu cọng tỏi non xào thịt và một ít rau xào theo mùa.
Phòng mới nên còn ẩm thấp và nồng nặc mùi vôi, Vệ Mạnh Hỉ quyết định ở nhà Lưu Quế Hoa thêm một đêm, mở cửa lớn và cửa sổ thông gió suốt một đêm, đến đêm thứ hai mới dọn ở.
Tuy nhiên, một tình tiết xuất hiện khi ngủ, là khi đang rửa chân thì thấy Căn Bảo. Đứa nhỏ khi nào chuồn lên núi nhặt than đá nữa, nó là đứa trẻ hết sức hiểu chuyện, thấy nấu cơm chiều dùng thật nhiều than, thấy nhặt khối nào về đỡ cho tốn tiền.
Vệ Mạnh Hỉ đang định cầm đèn pin ngoài kiếm thì cách vách cây sơn truyền đến âm thanh gà bay ch.ó sủa.
Phòng mới dựng lên, còn nóng m.ô.n.g nữa, đừng là tặc nha?
Vệ Mạnh cảnh giác, xách theo thanh sắt, khẽ đẩy cửa “Ai?”
“Mẹ, là con.”
“Căn Bảo, con ở chỗ ?”
Tiểu gia hỏa đang ôm con gà trống mồng đỏ tươi, đầu còn dựa gần đầu gà, bọn nó chính là bạn nhất đời .
“Mẹ, con thể ngủ với bạn của con ? Con phân một nữa chiếc giường cho nó.”
Trán Vệ Mạnh Hỉ nổi lên ba vạch đen, “Không thể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-81-ban-than-cua-can-bao.html.]
Căn Bảo vẫn sợ cô, nghĩ nghĩ một hồi, “Vậy,…. Con thể đặt tên cho nó ?”
Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ khổ, đứa con trai ngốc của cô, đem nay đặt tên cho nó, ngày mai nó chui vô bụng con hết đó!!!
Sau một phen dụ dỗ, Vệ Mạnh Hỉ đem Căn Hoa trở về giường, khi ngủ còn mãi nó là bạn của mới chịu ngủ.
Vệ Mạnh Hỉ nhớ kiếp Căn Bảo là bé trái tim ấm áp, yêu động vật nhỏ, chẳng hạn như mèo và ch.ó, thường để dành thức ăn của cho động vật lạc. Sau đó, cô một bài văn Căn Bảo khi còn học tiểu học, ước mơ của nó là trở thành bác sĩ giải phẩu.
Vốn Vệ Mạnh Hỉ nuôi bạn bè của Căn Bảo, nhưng nghĩ đến một miếng thịt cũng đủ cho bọn nhỏ nhấm nháp ba ngày, con gà trống lớn mua về để cải thiện bữa ăn, haizz đành tạm thời để cho nó thất vọng .
Bệ bếp là ở mái hiên, vì về mở tiệm cơm nhỏ nên Vệ Mạnh Hỉ suy xét cho thợ xây cái bếp lỗ nấu, một cái lớn và hai cái nhỏ. Chỗ lớn thì để đặt nồi sắt lớn dùng để nấu các món ăn cho hai mươi ba ăn cùng một lúc, đồng thời hai lỗ nấu nhỏ thể chiên xào các món ăn khác bên cạnh.
Đây là gian phòng bên trái, bên trong ở, bên ngoài bệ bếp. Gian phòng bên , trực tiếp bố trí thành một nhà ăn nhỏ, quầy bar nhỏ để về để lên một ít đồ uống, lấy tới lui cũng tiện. Phần gian mở, lấy cây sơn vị trí trung tâm bố trí thành tiệm cơm, phần còn của căn phòng để nhà kho, khi trời mưa thể đem bàn ghế di chuyển đó, hoặc khách nhân thể tránh mưa.
Nhìn căn phòng ở thuộc về chính , tâm tình Vệ Mạnh Hỉ trở nên thoải mái, sung sướng .
So với căn phòng gia súc lúc ở thôn Thái Hoa Câu thì đây là căn phòng đầu tiên dùng tiền của chính dựng lên, là căn phòng chân chính thuộc về gia đình bảy nhà cô, ai quyền đuổi bọn cô , cũng ai quyền thu hồi .
Hiện tại cô dựa đầu chiếm hai gian, từ nửa năm về sẽ nhiều quặng tẩu khác đến ở cùng khu với cô, đến lúc đó lều sẽ dựng lên càng nhiều, thôn Kim Thủy sẽ chấp nhận nhiều như . Hơn nữa khu túp lều trong tương lai sẽ phát triển, chỉ công nhân khu mỏ sẵn sàng chi tiền , mà những nhà buôn bán ở nội thành cũng sẽ chọn nơi an cư, từ bắc chí nam hội tụ về đây, vài năm sẽ phát triển thành thị trường tự do nổi tiếng.
Cứ như về , nơi trở thành mảnh đất phồn hoa nhất ở bộ khu chợ phía nam. Nhóm vạn nguyên hộ cũng chính là giàu từ đây, hiện tại bọn cô chiếm vị trí , giúp giải quyết nhiều rắc rối .
Vệ Mạnh Hỉ mới mua về một cái nồi sắt lớn mới toanh, cô dự định khai nồi tổ chức sinh nhật đầu tiên cho tiểu Ô Ô.